Thế giới 1 - Chương 49: Tên du côn trong truyện niên đại

“Nhưng nếu như Tô Hà…”

“Nó sẽ không nói đâu.” Lý mẫu lập tức ngắt lời.

Bởi chính Tô Hà cũng từng nói qua, chuyện lần này thực sự quá mức ghê tởm. Chắc chắn nàng sẽ không đem ra kể lể khắp nơi. Bởi nếu làm vậy chẳng khác nào tự khiến danh tiếng nhà mẹ đẻ bị ảnh hưởng, bản thân cũng phải sống với vết nhơ cả đời. Chuyện như vậy, nàng làm sao có thể để người khác tùy tiện nhắc lại?

Huống hồ, Tô Hà là người có hiếu, lại có chính kiến. Nàng chắc chắn không muốn để cha mẹ phải vì mình mà lo lắng, nên khả năng rất lớn sẽ không kể sự thật ra ngoài.

Quả nhiên, ít nhất trong kỳ nghỉ này, Tô Hà cũng không hề trở lại nhà mẹ đẻ một lần nào.

Trong mấy ngày qua, chuyện náo nhiệt nhất trong thôn chính là hôn lễ của con gái nhà họ Phan.

Thông thường, trong làng có ai tổ chức đám cưới, nếu là chỗ quen biết thì mọi người đều tới ăn tiệc, tiện thể bỏ phong bì, coi như một dịp chúc mừng vui vẻ. Dù gì cũng được ăn một bữa no nê.

Thế nhưng đến ngày Phan Hiểu Dung thành thân — tiệc cưới thì có bày ra vài bàn, nhưng ngồi xuống rồi mới phát hiện, trên bàn chỉ có vài món sơ sài, đến một món mặn cũng chẳng thấy đâu. Chưa hết, mỗi bàn mười người, mà chỉ vỏn vẹn có… mười cái bánh bao. Muốn xin thêm một cái cũng không có!

Một bữa tiệc không thể ăn ngon, cũng chẳng thể ăn no.

Dĩ nhiên cũng có người bực mình than thở, nhưng dù sao đây cũng là chuyện vui của người ta, cũng không ai tiện đứng dậy làm căng.

Khách mời còn nhịn được, chứ tân lang tân nương thì lại không. Hai người cãi nhau ngay trong ngày cưới.

Tiệc cưới đã thiếu chỉn chu, đến quần áo cưới trên người họ cũng trông thật không ra sao. Không phải vá chằng vá đυ.p thì cũng là loại đồ cũ tẩy trắng đến nhợt nhạt, mặc lên người mà cứ ngượng ngập, lúng túng không yên.

“Đã nói trước là không làm tiệc cưới rồi, ngươi cứ nhất quyết làm theo ý mình. Bây giờ hay rồi, trước mặt bao nhiêu người mất hết mặt mũi, ngươi thấy vui lắm sao?” Trần Chi Kiệt không nhịn được nữa, kéo Phan Hiểu Dung ra góc khuất không người rồi gằn giọng đầy bực tức.

Phan Hiểu Dung cứng mặt, chẳng biết nên đáp lại thế nào.

Trần Chi Kiệt cảm thấy mất mặt, chẳng lẽ nàng thì không?

Một bữa tiệc ra hồn cũng không có, vậy mà hắn – đường đường là đàn ông – lại còn quay sang đổ lỗi cho nàng?

“Ơ kìa, hai vợ chồng trẻ trốn ở đây làm gì thế? Mau ra ngoài mời rượu… à không, mời trà với bà con đi!” Có người gọi bọn họ ngoài sân.

Đồ ăn chẳng có gì, rượu lại càng không. Cái gọi là “mời trà” cũng chỉ là nước trà loãng được pha từ bã trà đã bị hãm đi hãm lại mấy lần, nhạt như nước lã.

Thấy hai người đứng im không động đậy, người kia lại giục:

“Hôm nay là ngày vui, không phải lúc giận dỗi. Dù gì cũng phải cười một cái cho ra dáng tân lang tân nương chứ, đừng để người ta chê cười.”

“Trần thẩm, chúng con đâu có cãi nhau gì đâu ạ.” Phan Hiểu Dung nở nụ cười ngọt ngào, đưa tay kéo tay Trần Chi Kiệt, “Chúng con ra ngay đây.”

Nụ cười ấy ngọt thật, nhưng lại chẳng ngọt được trong lòng.

Trần thẩm cũng không vạch trần lời nàng nói, chỉ gật đầu rồi quay ra sân.

Tiệc cưới ăn chẳng ra sao, nhưng lại khá náo nhiệt. Người trong thôn tụ họp chuyện trò, rôm rả kể đủ thứ chuyện vui.