Đứa em trai cà lơ phất phơ cười khẩy: “Tỷ à, mấy lời này tỷ nói bao nhiêu lần rồi? Có thấy đồng nào tỷ gửi về nhà đâu, ngược lại còn thấy tỷ lấy đi không ít. Theo đệ thấy, dù sao hai người cũng đã đăng ký kết hôn rồi, làm hay không làm tiệc cưới cũng chẳng sao. Tốt nhất là lo mà chăm sóc hắn thi đại học cho tốt, sau này nhớ kéo cả nhà mẹ đẻ theo mà sống sung sướиɠ một thể.”
Phan bà tử cũng gật đầu tán thành: “Em ngươi nói không sai. Giấy kết hôn cũng có rồi, đừng bày thêm trò rắc rối. Cứ tưởng tiền dễ kiếm lắm à? Nói có là có sao?”
Phan Hiểu Dung mím chặt môi, trong lòng hoàn toàn nguội lạnh đối với họ.
Không đúng, nói cho chính xác thì ngay từ đầu nàng đã chẳng đặt chút hy vọng nào vào họ cả. Nếu không, sao nàng lại phải tính toán đủ đường, dốc hết tâm sức cho tương lai của chính mình như vậy?
Cũng bởi vì biết rõ nhà mẹ đẻ chẳng thể trông cậy được, nên nàng mới phải cố gắng nhiều hơn, có như vậy sau này mới mong sống những ngày yên ổn.
Đang định quay người rời đi, Phan tiểu đệ bỗng bật ra một ý:
“Ngươi chẳng phải thân với Tô Lâm lắm sao? Nghe nói hôm nay xưởng đồ chơi phát lương, Tô Lâm lại là công nhân chính thức, chắc được lĩnh không ít. Ngươi thử hỏi mượn hắn xem, biết đâu lo được tiền làm tiệc cưới.”
Không cần biết Phan Hiểu Dung phản ứng thế nào, Phan bà tử sau khi nghe thì lập tức chen vào, không ngừng lẩm bẩm:
“Sớm biết thế này, ngươi chi bằng gả cho Tô Lâm còn hơn. Người ta là công nhân chính thức, chẳng lẽ không hơn Trần Chi Kiệt? Suốt ngày nói chuyện thi đại học, cũng không biết có thi đậu nổi không.”
Phan Hiểu Dung hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn giận trong lòng.
Nàng có hối hận không?
Nàng không dám nghĩ tới điều đó, càng nghe những lời như thế này, trong lòng lại càng thôi thúc một điều: nhất định sau này phải sống thật tốt!
Tốt hơn Tô Lâm trăm lần, ngàn lần!
Còn chuyện vay tiền Tô Lâm...
Nàng không phải chưa từng nghĩ tới. Nhưng gần đây không muốn khiến Trần Chi Kiệt nghi ngờ. Dù gì sau này cuộc sống của nàng còn phải dựa vào hắn.
Huống hồ, thái độ lần trước của Tô Lâm khiến nàng có cảm giác — dù có đến, cũng chưa chắc mượn được.
Tuy vậy, Phan Hiểu Dung vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ cơ hội này.
Sáng sớm hôm sau, nàng cố tình chọn nơi ít người qua lại, canh đúng lúc Tô Lâm đi ngang để “vô tình” chạm mặt. Nếu trong lòng hắn vẫn còn chút tình cảm, chắc chắn sẽ gọi nàng lại, hoặc ít nhất cũng để lộ vẻ lưu luyến nào đó.
Nhưng... ai ngờ được...
Người ta thậm chí còn chẳng liếc nhìn nàng lấy một cái.
Phan Hiểu Dung tức giận đến nghẹn họng, đang định lên tiếng gọi thì phía trước đã có người hô lớn:
“Tô Lâm, ngươi mau về nhà! Nhị tỷ phu ngươi tới rồi!”
Tim Tô Lâm bỗng thắt lại. Tự nhiên chạy đến như vậy, chẳng lẽ có chuyện gì không hay?
Người vừa gọi tiếp lời:
“Là chuyện vui đó! Ngươi mau chạy về đi!”
Tô Lâm vội đáp một tiếng rồi quay đầu chạy thẳng về nhà.
Chưa kịp bước qua cửa, hắn đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong sân. Vừa bước vào, Lý Yến đã kéo lấy tay hắn, vui vẻ nói:
“Tô Lâm, ngươi sắp được làm cữu cữu rồi!”
Tô Tiểu Hi cũng nhào tới ôm chặt lấy chân hắn, giọng líu lo:
“Tiểu thúc, vậy là ta sắp được làm ca ca rồi hả?”