Tô Lâm giả vờ ngơ ngác: “Người nhà anh mà, sao lại tính là người ngoài được?”
Thực tế thì, ngoài hai người bọn họ ra, chẳng ai biết giữa họ có mối quan hệ mập mờ gì.
Đối với Phan Hiểu Dung, nguyên thân là kẻ rất biết nghe lời. Nàng bảo không được để ai biết thì quả thật nguyên thân giấu kín như bưng, ngay cả người trong nhà cũng không hay biết.
Gia đình nguyên thân còn tưởng rằng mấy thứ tốt hắn có được đều bị đám bạn xấu dụ dỗ mà cho đi hết.
Nguyên thân đã giữ kín như thế, huống gì là Phan Hiểu Dung.
Mỗi lần gặp nhau, cả hai đều chọn chỗ kín đáo. Trước mặt người ngoài thì giả vờ chẳng thân quen gì. Cũng chính vì vậy mà sau này, khi Phan Hiểu Dung phủ nhận mối quan hệ, không ai tin lời một gã lưu manh. Ngược lại, họ còn cười nhạo nguyên thân là cóc ghẻ mà mơ ăn thịt thiên nga, khiến cả nhà hắn cũng bị liên lụy.
Tô Lâm vươn tay nắm lấy tay nàng, giọng nói đầy mong chờ: “Hay là hôm nay em đến nhà anh chơi đi? Cha mẹ anh cũng muốn gặp em. Gặp rồi thì mình bàn tính chuyện cưới hỏi…”
“Ai thèm cưới anh chứ!”
Tô Lâm chưa kịp nói hết, Phan Hiểu Dung đã lập tức gạt phắt.
Lúc này nàng chẳng còn bận tâm đến miếng thịt nữa, chỉ một mực muốn phủi sạch mối quan hệ: “Chắc anh hiểu lầm rồi, từ đầu tới giờ em chưa từng nói gì đến chuyện yêu đương với anh cả. Anh mau đi giải thích rõ ràng với gia đình mình đi.”
“Sao vậy? Em không yêu anh, thế sao lại nhận đồ của anh?”
Tô Lâm trầm mặt, giọng trầm hẳn xuống: “Dạo gần đây em đã nhận của anh bao nhiêu thứ rồi? Từ ăn mặc, đến bộ quần áo đang mặc trên người cũng là anh mua cho. Giờ em lại nói không yêu anh à?”
Hàng loạt câu hỏi khiến sắc mặt Phan Hiểu Dung lúc đỏ lúc trắng.
Nàng vốn không phải kiểu người mặt dày, giờ bị hỏi dồn như thế thì xấu hổ đến cực độ.
Chỉ là, vẻ mặt Tô Lâm lại còn giận dữ hơn cả nàng: “Anh mặc kệ. Một là em tới nhà anh gặp cha mẹ anh, tính chuyện cưới hỏi cho đàng hoàng. Hai là em trả lại hết đồ của anh. Nếu không, anh sẽ tới tận nhà em tìm cha mẹ em để đòi.”
Nói xong, hắn không đợi nàng lên tiếng, quay lưng bỏ đi.
Trước đây nguyên thân đã tặng Phan Hiểu Dung không ít thứ. Nếu nàng đã muốn phủi sạch quan hệ thì những món đồ đó cũng chẳng cần giữ làm gì. Dù sao sau chuyện này, chắc chắn trong một thời gian ngắn nàng cũng chẳng dám bén mảng đến gặp hắn, xem như là dứt khoát cắt đứt liên hệ giữa hắn và đôi nam nữ chính.
Nhưng nghĩ đến lại thấy bực.
Dựa vào đâu chứ?
Mấy thứ nguyên thân đưa cho Phan Hiểu Dung nào có phải là của hắn ta?
Có cái là tiền bạc mà gia đình tằn tiện dành dụm, có cái là hai người chị gái mang từ nhà chồng về, chỉ mong gia đình có thêm chút đồ ăn ngon.
Thế mà nhà họ Tô chẳng được miếng nào, tất cả đều rơi vào tay Phan Hiểu Dung và Trần Chi Kiệt.
Nguyên thân thì bị cốt truyện chi phối nên mới chịu bỏ qua, còn hắn thì không nuốt trôi được.
Nếu Phan Hiểu Dung không chịu trả lại, hắn nhất định sẽ làm ầm lên cho bằng được.
Ai bảo bây giờ hắn là tên lưu manh chứ — mà thứ hắn không sợ nhất, chính là ồn ào!