Họ có thể làm việc tay chân tốt, nhưng bảo họ dạy dỗ, quản lý con cái thì lại chịu. Quản không nổi thì mặc kệ, miễn là nuôi lớn được đã là tốt rồi, chẳng ai nghĩ đến việc thằng bé có tiền đồ hay không. Chỉ mong mai sau nó tìm được vợ, rồi sinh cho họ một đứa con gái.
Vì nhà họ Trương ấy mà, toàn là nam nhân, đến mức thiếu nữ đến phát hoảng.
Nhưng cũng chính vì hoàn cảnh như thế, nên chẳng cô nương nào trong thôn chịu gả cho Trương Dương. Ai mà muốn bước vào một cái nhà đầy ắp đàn ông như thế, lại còn phải đối mặt với một tên lười nhác chẳng ra gì?
Ông thái gia nhà họ Trương rít một hơi thuốc lào, rồi thở dài nói:
“Đợi khi ta chết rồi, đừng táng ta cạnh mộ tổ tiên nữa. Bên đó chẳng vượng cháu con gì cả, ta cứ có cảm giác tới đời thằng Trương Dương này là nhà ta sẽ tuyệt tự mất.”
“Thái gia gia!” – Trương Dương nghe vậy liền không vui.
Ông nội Trương lắc đầu, lên tiếng can ngăn:
“Cha đừng nói vậy. Trương Dương không được thì còn thằng em nó mà.”
“Gia gia à!” – Trương Dương nhăn nhó mặt mày, rõ ràng không hài lòng.
Phụ thân hắn thì chỉ hiền lành cười:
“Thế mới nói, cũng may ta có bản lĩnh, để lại tận hai đứa. Nếu mà chỉ có mình Trương Dương, thì chắc thật sự tuyệt đường rồi.”
“Cha!” – Trương Dương gắt gỏng, quay sang thấy đứa em trai ngồi bên đang cười ngây ngô, tức thì giơ tay tát cho một cái, bóp mặt em đến phồng lên như cái bánh bao.
Thật ra, Trương Dương trong lòng cũng tự biết rõ. Nếu cứ tiếp tục sống lông bông thế này, sau này nhà họ Trương thật sự chỉ còn đứa em là có thể nối dõi.
Ai da, phiền thật, phiền muốn chết!
“Thằng nhóc, nếu muốn cưới vợ, thì thừa lúc còn kịp mà nhanh chóng tìm lấy một mối. Bằng không, đi đâu cũng bị người ta chê bai.” – Ông thái gia phun ra một làn khói thuốc, rồi chậm rãi nói tiếp:
“Qua thêm mấy năm nữa, có muốn sửa đổi e là cũng chẳng còn cơ hội đâu.”
“Thái gia gia, giờ tìm đâu ra vợ dễ thế...” – Trương Dương thở dài thườn thượt.
Thật ra cũng có thể đi làm việc kiếm công điểm, nhưng hắn không phải kiểu người chịu được mấy việc cực nhọc đó. Làm vài hôm chắc người cũng tàn luôn.
Hay là chọn công việc gì nhẹ nhàng hơn, có thể làm cùng với mấy cô gái, tuy ít công điểm hơn chút nhưng đỡ vất vả.
Có điều... hắn lại không kéo nổi cái mặt xuống mà làm mấy việc ấy.
Trương Dương đưa tay lau mặt, thở dài thườn thượt.
Hắn thật lòng muốn thay đổi, chỉ là chưa bao giờ gặp được cơ hội. Nếu lúc này trước mặt có một cơ hội, hắn nhất định sẽ không chút do dự mà nắm lấy.
Đúng lúc ấy, cổng sân vang lên tiếng gõ.
Trương Dương quay đầu nhìn ra, thấy một người quen bước vào, liền kêu lên:
“Tô Lâm? Sao ngươi lại tới đây?”
Tô Lâm chào hỏi mấy vị trưởng bối trong nhà, rồi đi thẳng vào đề:
“Hôm trước không phải chúng ta đã nói rồi sao? Chơi với nhau bao nhiêu năm, giờ cũng nên chơi cho ra trò chứ?”
“Hả?” – Trương Dương ngơ ngác không hiểu.
Tô Lâm cười với hắn:
“Hai hôm nữa, đi làm cùng ta ở xưởng đồ chơi, chịu không?”
“Đi làm? Ta... ta cũng có thể đi sao?” – Trương Dương tròn xoe mắt.
Trước đây hắn cũng nghe nói Tô Lâm được vào làm công chính thức trong xưởng, lúc đó vừa ngạc nhiên, vừa mừng cho bạn mình. Nhưng trong lòng cũng không khỏi hụt hẫng.