Thế giới 1 - Chương 37: Tên du côn trong truyện niên đại

“Không biết cô nương nhà họ Phan có thấy hối hận không nhỉ? Bỏ một ‘bát cơm sắt’ không cần, lại đi lấy thanh niên trí thức làm gì!”

“Thím không biết hả, nghe nói sắp tới có đợt thi đại học, thanh niên trí thức họ Trần đó chắc sẽ đi học.”

“Thi đậu thì tốt, lỡ người ta không quay lại thì sao? Còn nếu thi trượt, chẳng phải cũng kẹt lại trong thôn mình à?” – Béo thím bĩu môi, “Mà thi cử ai dám chắc sẽ đậu?”

Trong lúc nói chuyện, béo thím chẳng những không hạ giọng, ngược lại càng nói lớn như thể sợ người khác không nghe thấy.

Như béo thím mong đợi, Phan Hiểu Dung quả thật đang đứng gần đó và nghe rõ mồn một. Nếu không phải biết xung quanh có người đang nhìn chằm chằm, nàng đã chẳng thể giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh rồi.

Tô Lâm mà cũng vào được xưởng lớn?

Chuyện này nàng thật sự không thể ngờ tới! Giá mà khi xưa...

Nhưng thôi, giờ nghĩ lại cũng vô ích. Điều quan trọng nhất hiện tại là phải giữ cho được Trần Chi Kiệt, phải sống cho thật tốt, tốt hơn cả nhà Tô Lâm mới được.

Chỉ có như vậy, mọi người mới thấy nàng đã lựa chọn đúng!

Việc thành lập bộ phận mới trong xưởng không phải chuyện dễ dàng. Lưu Văn Phát vì chuyện này mà chạy đôn chạy đáo suốt hai ngày liền, gần như không ngơi nghỉ. Cũng may cuối cùng đã thuyết phục được mọi người, quyết định cho triển khai bộ phận mới.

Phó xưởng trưởng bên này cũng không được rảnh rang. Nhà máy đồ chơi của xưởng là xưởng lớn nhất trong trấn, diện tích chiếm đất không nhỏ, nhưng gần như mọi không gian làm việc đều đã có bộ phận chiếm giữ. Muốn lập thêm bộ phận mới, phải tính toán lại chỗ làm từ đầu.

Cuối cùng, họ chọn một căn nhà kho cũ, tiến hành cải tạo lại, biến thành văn phòng và khu vực thử nghiệm, nghiên cứu.

Theo yêu cầu của Tô Lâm, nơi làm việc không cần phải quá khang trang, nhưng diện tích nhất định phải rộng rãi, vì trong quá trình nghiên cứu, đôi khi cần thử nghiệm sản phẩm ngay tại chỗ – mà đồ chơi thì nhỏ quá sẽ không đủ không gian để “chơi”.

Mới nghe qua thì thấy hơi khó hiểu.

Làm việc mà lại đòi "chơi"?

Nhưng Tô Lâm nói rất thẳng: nếu chính họ còn không thấy đồ chơi đó thú vị, thì làm sao mong khách hàng chịu bỏ tiền ra mua? Làm ra đồ chơi mà đến cả người chế tạo còn không muốn chơi thì khác nào tự phủ nhận sản phẩm của mình?

Lý lẽ đưa ra nghe ra cũng khá hợp tình hợp lý.

Cuối cùng, hai vị xưởng trưởng cũng bàn bạc đi bàn bạc lại. Dù không theo kịp được tư duy của tên thanh niên này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng cứ buông tay một lần, cho hắn một năm làm theo ý mình.

Nếu hắn có thể giúp nhà máy đồ chơi vực dậy thì quá tốt. Còn nếu không thành, cùng lắm cũng chỉ là tốn kém thêm vài suất lương, mất một năm thời gian mà thôi.

Phải, chỉ là tốn thêm vài suất lương.

Ngay từ đầu, điều Tô Lâm muốn đâu chỉ là một vị trí làm việc, mà là cả một bộ phận độc lập.

Nhà máy đã đồng ý cấp cho hắn năm suất tuyển dụng, hoàn toàn để hắn tự quyết định tuyển ai vào làm.

Và những người Tô Lâm nhắm tới, hắn đã có dự tính sẵn.

Thôn Tô gia khá rộng, cộng thêm mấy hộ gia đình ở xung quanh, tổng cộng cũng hơn chục nhà. Sống cạnh nhau mấy chục năm, ít nhiều gì cũng hiểu rõ chuyện trong các nhà hàng xóm.

Ví dụ như chuyện của Trương Dương – đứa con trai duy nhất trong nhà họ Trương. Hắn không phải được chiều hư mà thành ra lêu lổng, mà là vì cả nhà họ Trương toàn là đàn ông.