Thế giới 1 - Chương 35: Tên du côn trong truyện niên đại

Hắn có thể khẳng định rằng, chỉ cần món đồ chơi này được tung ra, chẳng mấy chốc những đối thủ khác chắc chắn sẽ sản xuất được loại y hệt.

Nếu các nhà máy khác sản xuất đa dạng hơn, hoặc chi phí rẻ hơn, thì lợi thế của bọn họ cũng sẽ lập tức mất trắng.

“Ý ngươi là... ngươi còn có thêm món đồ chơi khác?” – Phó xưởng trưởng hỏi.

Tô Lâm lắc đầu:

“Một nhà máy không thể chỉ trông cậy vào một người hay một món đồ chơi mà trụ vững được. Ý ta là nên thành lập một bộ phận mới, chuyên nghiên cứu và phát minh đồ chơi. Chỉ cần có bộ phận này, chúng ta sẽ luôn là người đi đầu. Dù sau này có bị bắt chước thì cũng không sợ.”

Những lời này đánh trúng tâm can của Lưu Văn Phát.

Chỉ cần có ý tưởng mới, cho dù người khác có sao chép đi chăng nữa thì cũng chỉ là theo sau, điều đó càng chứng minh bọn họ mới là kẻ tiên phong.

Nghĩ đến đây, hơi thở hắn có phần dồn dập.

Nhưng… thực sự để làm được như vậy thì đâu có dễ.

Không phải cứ nghĩ là làm được.

“Thành lập một bộ phận mới không phải chuyện nhỏ.” – Phó xưởng trưởng tỏ vẻ băn khoăn, ánh mắt dừng lại trên chiếc trực thăng đồ chơi trong tay Tô Lâm. Quả thật, đúng như lời lão Lưu nói, nếu có món đồ chơi này, có lẽ nhà máy sẽ thật sự có cơ hội hồi sinh.

Nhưng điều kiện mà Tô Lâm đưa ra…

Khiến ông thấy nhức đầu. Nếu chỉ là nhận người vào làm thì còn dễ xử lý, có chỗ trống thì sắp vào đó.

Còn thành lập cả một bộ phận mới thì đâu phải chỉ hai vị chính – phó xưởng trưởng là quyết được. Còn phải trình lên các phòng ban liên quan xin phê chuẩn.

Vì một người như Tô Lâm mà mở hẳn một bộ phận mới?

Phó xưởng trưởng vẫn chưa thấy đủ lý do. Một chiếc máy bay đồ chơi thôi thì chưa đáng để họ liều lĩnh tốn công xây dựng một bộ phận mới toanh.

Chuyện này không phải chỉ phiền phức, mà nếu lập rồi mà không đem lại kết quả gì, thì mọi trách nhiệm cuối cùng cũng sẽ đổ hết lên đầu ban lãnh đạo. Rất phiền toái.

“Một năm.” – Tô Lâm giơ một ngón tay, rồi nói tiếp:

“Chỉ cần cho ta một năm. Trong một năm đó, ta sẽ chứng minh bộ phận này là cần thiết. Nếu không thành, thì lúc nào cũng có thể sa thải ta và tất cả những ai trong bộ phận ấy.”

Dứt lời, hai người đối diện vẫn im lặng.

Tô Lâm chờ một lúc, sau đó đặt chiếc máy bay trực thăng lên bàn:

“Đương nhiên, bất kể các người có đồng ý hay không, món đồ chơi này cứ xem như ta tặng cho nhà máy.”

Phó xưởng trưởng thoáng sửng sốt:

“Tặng không?”

Tô Lâm mỉm cười gật đầu:

“Không cần bất kỳ cái giá nào.”

Phó xưởng trưởng càng thêm kinh ngạc. Dù cho họ không đồng ý chuyện thành lập bộ phận mới, chỉ riêng món đồ chơi này thôi cũng đủ để nhà máy thu về không ít lợi ích.

Vậy mà người thanh niên trước mặt lại sẵn sàng tặng không cho họ, điều đó khiến ông không khỏi nhìn hắn bằng con mắt khác.

“Nếu chúng ta không đồng ý, ngươi còn tính làm gì nữa?” – Lưu Văn Phát mở lời.

Tô Lâm nhún vai:

“Nhà máy đồ chơi đâu phải chỉ có mỗi chỗ các ngươi.”

Chỗ này không được thì hắn đi chỗ khác. Hắn không tin lại chẳng có ai coi trọng thứ này. Sở dĩ chọn nhà máy đồ chơi tôn sắt ở trấn là vì nó gần nhà, dễ đi lại.