Chỉ là cảnh tượng ấy lại không qua mắt được Tô Lâm.
Từ lúc bước vào cổng lớn nhà họ Lý, hắn hầu như không mở miệng, phần lớn thời gian chỉ yên lặng quan sát từng người trong nhà.
Đúng như trong ký ức của nguyên chủ, người nhà họ Lý quả thực đối xử rất tốt với nhà họ Tô. Tốt đến mức… hơi khác thường, giống như đang cố lấy lòng vậy.
Chẳng lẽ cần thiết đến thế?
Đặc biệt là lúc Tô Hà bước vào cửa, cả nhà họ Lý – kể cả người lớn tuổi nhất là Lý gia gia – nhìn nàng bằng ánh mắt chẳng giống đang tiếp đãi một vãn bối chút nào. Ngược lại, lại có phần cẩn trọng quá mức.
Cảm giác… rất lạ.
Dù đoán thế nào cũng không ra được, tốt nhất vẫn là phải hỏi thẳng người trong cuộc.
Sau một lúc trò chuyện dăm ba câu, Tô Hà tiễn hai tỷ đệ Tô Phân và Tô Lâm ra cửa.
“Được rồi, dạo này ta bận tối mặt, ngươi không cần tiễn xa làm gì.” Tô Phân dặn muội, “Ngươi cũng đừng cố sức quá, cứ như vậy mãi sẽ gầy đến mức không còn dáng người nữa, phải nghỉ ngơi nhiều vào.”
Tô Hà gật đầu, “Chờ qua đợt bận rộn này, ta sẽ về nhà một chuyến. Ngươi với phụ mẫu cứ bảo người đừng lo cho ta, ta vẫn ổn lắm.”
“Ừ.” Tô Phân khẽ cười, “Không ai sống được minh bạch như ngươi cả.”
Tô Hà cũng bật cười, nhưng trong ánh mắt lại thoáng chút nặng nề.
Trong mắt người nhà, nàng là một kẻ hoàn toàn không cần lo lắng gì. Gặp chuyện gì cũng đều có thể xử lý đâu ra đó. Mà thật ra, hiện tại đúng là nàng đang sống như vậy – mọi việc đều tự gánh, chẳng cần ai giúp đỡ.
Tô Hà moi trong túi ra ít tiền lẻ, đưa cho nhị tỷ: “Ngươi cầm về đưa cho phụ mẫu giùm ta.”
Nói rồi, ánh mắt nàng lại liếc về phía một người khác, dặn dò: “Số tiền này ngươi tuyệt đối không được động tới. Nếu thật sự cần tiền tiêu thì cứ đến tìm ta, chỉ cần có lý do chính đáng, ta sẽ sẵn sàng giúp.”
Tô Lâm nhếch môi cười: “Vậy đa tạ tam tỷ.”
Tô Hà liếc hắn một cái: “Ta còn chưa hỏi, sao ngươi lại tự dưng đến trấn trên thế hả?”
“À, ta định đến làm việc ở xưởng đồ chơi sắt.” Tô Lâm không giấu giếm, nói thẳng suy nghĩ của mình, “Ta có nghe ngóng rồi, xưởng đang định cải tổ, chuẩn bị chuyển sang sản xuất thiết bị điện tử. Đây là một quyết định khá mạo hiểm. Nếu có ai cho bọn họ một cơ hội, có khi họ sẽ bỏ ý định chuyển hướng cũng nên.”
Huống chi việc đổi nghề đâu phải chuyện đơn giản, chẳng phải nói đổi là đổi được.
Trong ký ức của nguyên chủ, cũng chẳng có bao nhiêu ấn tượng về cái xưởng đồ chơi sắt kia.
Tuy chưa thể khẳng định, nhưng Tô Lâm vẫn có thể suy đoán theo hai hướng.
Thứ nhất, ở kiếp trước của nguyên chủ, tỷ phu hắn quả thật từng nhận một công việc chính thức. Người nhà họ Vương khi ấy còn khoe khoang om sòm. Thế nhưng, chỉ một thời gian ngắn sau là im bặt, ngược lại còn chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm cách nhờ vả để được điều chuyển công tác.
Thứ hai, sau mùa đông năm đó, trấn trên xảy ra một chuyện rất lớn.
Hình như có một nhà máy nào đó bị lừa gạt, mất một khoản tiền cực lớn. Xưởng trưởng vì chuyện này mà đứng ra nhận trách nhiệm, rồi từ chức. Nghe nói vì quá tự trách và day dứt, cuối năm ấy ông ta đã tự sát tại nhà.
Chuyện đó ầm ĩ đến mức còn được đưa lên cả báo chí.