Thế giới 1 - Chương 25: Tên du côn trong truyện niên đại

Đối với chuyện Tô Lâm và Tiểu Hi đến chơi, dù trong lòng không mấy vui vẻ, họ vẫn giữ lễ, ngoài mặt khách khí đúng mực.

“Ăn nhiều chút đi, không có gì ngon lắm nhưng cơm thì cứ ăn cho no.” Vương bà tử vừa nói vừa liếc mắt nhìn vào chén hai chú cháu.

Hai người này đúng là có thể ăn thật.

Vương Đào cũng gắp thêm cho họ ít đồ ăn:

“Đúng rồi, vừa nãy ở cổng xưởng thấy ngươi nói chuyện với ai đó, ta nhìn hơi quen mặt.”

“Xưởng trưởng các ngươi đó.” Tô Lâm vừa ăn vừa đáp.

“Xưởng trưởng tụi ta à?” – Vương Đào nghĩ lại – “À, đúng rồi thật.”

“Ngươi nói chuyện gì với xưởng trưởng vậy?” – Vương bà tử nghe tới đó thì vừa tò mò vừa lo lắng. Trước đó Tô Lâm đã thể hiện sự hứng thú với đồ chơi của xưởng, giờ lại chủ động đến tìm xưởng trưởng nói chuyện.

Bà ta vốn không tin Tô Lâm quen biết gì với người ta, lại càng không nghĩ giữa hai bên có quan hệ thân thiết gì. Trái lại, trong lòng bà lo Tô Lâm có khi đang định dựa vào quan hệ với Vương Đào để chen chân vào xưởng làm việc.

“Tiểu Tô này, tỷ phu ngươi mới vào làm trong xưởng chưa bao lâu, hắn cũng chẳng đủ năng lực để đưa ngươi vào làm đâu đấy.”

“Không sao đâu, ta có cách riêng.” – Tô Lâm mỉm cười đáp.

Câu nói ấy vừa dứt, mọi người trong mâm cơm đều ngẩng đầu nhìn hắn.

Dù hắn không nói thẳng, nhưng ý ngầm trong lời chẳng phải là: hắn có cách để vào xưởng làm công nhân rồi sao?

Nói thật thì, chẳng ai tin nổi.

Ngay cả Tô Phân – người vẫn luôn thương chiều đệ đệ – cũng không tin. Dù trước kia Tô Lâm cũng hay mạnh miệng, nhưng kiểu huênh hoang như lần này đúng là chưa từng thấy. Sợ làm tổn thương đến lòng tự trọng của hắn, Tô Phân liền chủ động lái sang chuyện khác: "Ba mẹ dạo này vẫn khỏe chứ? Đợi thời gian tới ta rảnh, sẽ về nhà thăm một chuyến."

"Phải phải, làm con gái thì cũng nên về nhà thường xuyên một chút, đỡ cho trong nhà mong nhớ. Hay là ngày mai ngươi cùng họ về luôn, ở lại vài hôm?" – Vương bà tử cũng phụ họa theo, làm ra vẻ một người mẹ chồng hiền hậu chu đáo.

Kỳ thực trong lòng bà chỉ mong sao Tô Phân nhanh chóng đưa cái đứa đệ đệ phiền phức kia đi cho khuất mắt.

Tô Phân thì lại cầu còn không được, vội vàng hưởng ứng ngay, lại nói thêm: "Ngày mai là cuối tuần, chắc Tô Hà cũng được nghỉ, hay là hỏi xem nàng có về không?"

Tô Lâm hơi sững người.

Nếu không nhắc tới, có khi hắn đã quên mất một chuyện.

Trong trí nhớ của nguyên thân, kể từ khi bắt đầu dính vào cốt truyện thì gần như chẳng còn bao nhiêu ký ức liên quan đến người thân. Cả tâm trí đều xoay quanh Phan Hiểu Dung.

Dù trong nhà có xảy ra chuyện lớn cỡ nào, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện quay về san sẻ hay giúp đỡ.

Trong số những chuyện lớn đó, đáng kể nhất chính là việc tam tỷ ly hôn.

Thời buổi này, ly hôn đâu phải chuyện nhỏ. Cả trấn chưa có mấy người từng ly hôn, huống hồ Tô Hà mới cưới chưa đầy hai năm, đột nhiên lại đòi ly dị. Ai mà chẳng tò mò lý do?

Ngay cả người nhà họ Tô cũng vô cùng khó hiểu. Nếu nhà trai thật sự không ra gì, họ cũng không ép Tô Hà phải chịu đựng, nhưng dù hỏi han thế nào, nàng cũng nhất quyết không nói lý do.

Sau khi ly hôn chưa được bao lâu, Tô Hà lại chẳng màng đến sự phản đối của cả nhà, một mình khăn gói lên thành phố lớn, dốc lòng làm việc.