Thế giới 1 - Chương 24: Tên du côn trong truyện niên đại

Thằng bé cúi đầu nhặt lại món đồ chơi, hai bàn tay nhỏ giấu sau lưng, môi mím chặt.

[Lão gia gia này chẳng lẽ muốn cướp đồ chơi của mình sao?]

Không được! Dù có là lão gia gia thì cũng không thể lấy!

Đây là bảo bối mà tiểu thúc làm riêng cho hắn mà!

Thấy ông lão kia vừa nhích lên một bước, thằng bé sợ quá xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi: "Tiểu thúc! Tiểu thúc!"

Lưu Văn Phát hoảng cả lên. Hắn sợ thằng bé chạy mất tăm thì sau này muốn tìm lại cũng chẳng biết đâu mà lần.

Cũng may, ngay lúc hắn định đuổi theo, thì thấy thằng bé lao vào lòng một chàng trai trẻ đứng gần đó.

Người thanh niên giơ tay chào hắn: "Chào Lưu xưởng trưởng, nếu ngài thấy món đồ chơi này hứng thú, ta có thể tặng nó cho ngài."

Lưu Văn Phát nghe xong, phản ứng đầu tiên không phải là mừng rỡ, mà hơi cau mày: "Ngươi là ai?"

"À, quên chưa giới thiệu. Ta tên là Tô Lâm."

Hai chú cháu này chính là Tô Lâm và Tô Tiểu Hi.

Sau khi làm xong món đồ chơi, Tô Lâm để cho Tiểu Hi chơi vài ngày rồi dẫn hắn tới cổng nhà máy.

Người mà Tô Lâm muốn gặp chính là xưởng trưởng Lưu Văn Phát.

Thời buổi này, muốn làm kinh doanh cá nhân là chuyện gần như không tưởng. Nói thẳng ra, trong mắt người khác thì đó là đầu cơ trục lợi, dễ bị tố cáo ngay.

Điều khiến ai nấy ao ước, chính là được vào làm ở nhà máy lớn.

Vừa có lương tháng đều đặn, lễ tết lại có thêm trợ cấp. Về già còn có thể truyền lại công việc cho thế hệ sau, chẳng cần lo chuyện cơm áo gạo tiền cho cả nhà.

Người thân muốn hãnh diện vì hắn, thì cứ bắt đầu từ một công nhân chính thức là được rồi.

Chiếc trực thăng đồ chơi này chính là chiếc chìa khóa để mở cánh cửa ấy.

"Món đồ chơi này là ngươi tự nghĩ ra sao?" – Lưu Văn Phát hỏi.

Tô Lâm gật đầu. Hắn liếc thấy tỷ phu mình vừa từ trong xưởng bước ra, liền nói: "Lưu xưởng trưởng, ngày mai ngài có thời gian không? Nếu tiện, sáng mai ta đến xưởng thăm ngài một chuyến."

"… Có chứ, đương nhiên là có! Chín giờ sáng, ta chờ ngươi trước cổng!" – Lưu Văn Phát gật đầu lia lịa, thật ra trong bụng còn muốn giữ Tô Lâm lại ngay lập tức.

Cũng tốt, mai gặp lại rồi nói chuyện kỹ hơn. Vừa hay hắn có thời gian để tìm hiểu xem rốt cuộc người này là ai.

Hai bên chào nhau rồi ai về nhà nấy. Tô Lâm ôm Tiểu Hi đi về phía Vương Đào:

“Tỷ phu, làm phiền ngươi rồi.”

“Không phiền đâu, không phiền đâu.” Vương Đào vội xua tay, “Hai chú cháu ngươi hiếm khi đến một chuyến, nếu có thời gian thì cứ ở lại vài ngày cũng được.”

“Vậy ta xin không khách sáo. Sau này nếu có chuyện gì cần nhờ, lại làm phiền các ngươi.” Tô Lâm cười đáp.

Sau khi vào trấn, hắn đến Vương gia, định tá túc một đêm.

Nhà Vương gia tuy không lớn nhưng cũng đủ để sắp xếp chỗ nghỉ cho hai chú cháu.

Tô Lâm cũng không còn cách nào khác. Sáng mai hắn phải đến gặp xưởng trưởng Lưu nói chuyện, không muốn vì đường sá mà làm trễ nải thời gian. Chi bằng xin nghỉ nhờ Vương gia một đêm, dù sao cũng tiện.

Vì có khách, bữa cơm tối ở Vương gia cũng tươm tất hơn thường ngày.

Dù vẫn chỉ là đồ luộc, nhưng trên bàn đã thấy có chút thịt vụn, so với bình thường cũng coi như khá.

Người nhà họ Vương tuy không ưa gì con dâu bên nhà mẹ đẻ, nhưng cũng không đến mức nói lời khó nghe ra mặt. Bề ngoài giữa hai bên vẫn giữ được vẻ hòa khí.