Thế giới 1 - Chương 2: Tên du côn trong truyện niên đại

Tất nhiên, cũng có thể nói rằng đây là sức mạnh của tình yêu.

Vì người mình yêu, dù biết Phan Hiểu Dung sẽ chia sẻ những thứ tốt đẹp đó với Trần Chi Kiệt — chàng trai trí thức trong thôn, nguyên thân không những không tức giận, mà còn lén lấy hết tiền trong nhà, để dành cho nàng dùng khi kết hôn với người kia.

Vì yêu, nguyên thân thậm chí còn đến nhà đại đội trưởng ăn trộm phiếu đăng ký thi đại học giúp tình địch Trần Chi Kiệt. Đến khi Trần Chi Kiệt ra phương Bắc học hành, hắn lại ở lại thôn, chăm sóc Phan Hiểu Dung đang mang thai — hết lòng hết sức, không nề hà điều gì.

Chưa kể về sau, khi có người buông lời châm chọc Phan Hiểu Dung bị chồng ruồng bỏ, hắn thấy nàng đau lòng rơi nước mắt liền không kiềm được mà lao vào đánh nhau, cuối cùng phải nhập viện.

Cuối những năm 70, nằm viện là một chuyện vô cùng tốn kém. Nguyên thân vì nàng mà chịu thương tích, vậy mà Phan Hiểu Dung không đưa hắn đi bệnh viện, chỉ ghé qua thăm một lần rồi lại theo Trần Chi Kiệt ra Bắc. Từ đó, hai người sống bên nhau hạnh phúc.

Còn nguyên thân thì sao?

Hắn nằm viện tiêu tốn một khoản lớn, cả nhà phải chắp vá, vay mượn khắp nơi mới gom đủ tiền chữa trị. Vậy mà sau khi ra viện, hắn chẳng những không đỡ đần gì cho gia đình, ngược lại còn vác hành lý đi tìm người con gái hắn yêu.

Thế là, hắn cứ thế nhìn hai người kia cùng nhau học đại học, cùng nhau mở công ty, sống một cuộc đời viên mãn.

Còn bản thân hắn lại như một con chuột chạy qua đường, sống lay lắt trong nghèo khổ, thỉnh thoảng chỉ dám len lén dõi theo cuộc sống rạng rỡ của họ. Cuối cùng, hắn chết cóng ngoài đường, chẳng ai đoái hoài, cũng không người chôn cất.

Sau khi chết đi, nguyên thân mới nhận ra dường như có một sức mạnh nào đó đã điều khiển thân thể và suy nghĩ của hắn.

Bởi hắn hiểu rõ mình là kẻ ích kỷ — nếu không thì cũng chẳng bị nuông chiều đến mức trở thành một tên lưu manh, càng không thể vì một người con gái mà từ bỏ cả cuộc đời.

Hắn vốn không phải kiểu người hy sinh vì tình yêu.

Số tiền hắn đưa cho Phan Hiểu Dung chuẩn bị kết hôn thực chất là số tiền cả nhà tích góp để mua than sưởi cho mùa đông. Sau khi số tiền ấy mất đi, cả nhà — từ già đến trẻ — đều bị rét đến phát bệnh. Nếu không nhờ hai người chị đã lấy chồng và mấy người hàng xóm tốt bụng giúp đỡ, e rằng cả nhà đã chẳng thể vượt qua mùa đông năm ấy.

Hắn bỏ nhà đi ra Bắc, cha hắn buồn đến mất ăn mất ngủ, mẹ hắn khóc đến mù cả mắt.

Tuổi già cơ cực, ngay cả khi nhắm mắt xuôi tay vẫn còn nhớ đến đứa con út bặt vô âm tín.

Sự tồn tại của nguyên thân và gia đình hắn chẳng khác nào tấm gương phản chiếu cho hạnh phúc của nam nữ chính. Nam nữ chính càng sống hạnh phúc bao nhiêu thì gia đình hắn càng khổ sở bấy nhiêu.

Cũng vì thế, sau khi chết, nguyên thân mới mang theo một chấp niệm mãnh liệt.

Cả đời hắn sống trong mơ hồ ngu dại, không chỉ khiến bản thân rơi vào hố sâu, mà còn làm hại cả nhà. Nếu có thể quay lại, hắn chỉ mong gia đình mình có thể sống tốt, có thể ngẩng cao đầu mà tự hào về đứa con trai này.