Thế giới 1 - Chương 18: Tên du côn trong truyện niên đại

Vốn định ghé lại trấn ăn bữa cơm cho no bụng, ai ngờ vẫn đói meo mà về.

Vừa mới vào thôn được một đoạn, Trương Dương bỗng thấy Tô Lâm rẽ vào con đường nhỏ, liền gọi lớn:

“Tô Lâm, ngươi đi lộn đường rồi à?”

“Không,” Tô Lâm lắc đầu, “Ta đi lấy đồ.”

Đúng lúc thiếu tiền thiếu phiếu, hắn đành phải đi giục một người nọ.

Hắn đi thẳng tới trước một căn nhà, giơ tay gõ cửa. Một bà thím ra mở cổng, Tô Lâm nhoẻn miệng cười:

“Phan thím, ta tới tìm Phan Hiểu Dung lấy đồ.”

Tô Lâm quen Phan Hiểu Dung?

Lập tức, mấy người phía sau đều khựng bước lại, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn, chỉ chực hóng hớt xem có chuyện gì thú vị.

Tô Lâm là ai chứ?

Ngay cả lũ trẻ con cũng biết giúp việc nhà, còn Tô Lâm là tên lêu lổng đã ngoài hai mươi, đi đến đâu cũng bị người ta chê cười.

Phan Hiểu Dung thì lại khác.

Cô nương ấy xinh xắn, khéo léo, tính tình dịu dàng, là kiểu người mà bao gia đình mong được rước về làm con dâu.

Hai người hoàn toàn trái ngược như vậy, sao lại có liên quan?

Không đúng, tuy Tô Lâm đúng là ăn chơi lêu lổng thật, nhưng nhìn mặt mũi cũng đoan chính. Chẳng lẽ... Phan Hiểu Dung lại có cảm tình với hắn, hai người đang lén lút qua lại?

Không chỉ đám người xung quanh nghĩ vậy, ngay cả Phan thím cũng có suy nghĩ ấy. Nhưng bà chẳng mong rước một thằng con rể rắc rối như thế vào nhà. Chưa cần biết thực hư thế nào, bà đã lập tức phủ nhận:

“Nói bậy nói bạ cái gì đó! Hiểu Dung nhà ta với ngươi có quan hệ gì chứ, mau cút đi cho ta nhờ!”

Trong sân, Phan Hiểu Dung nghe thấy tiếng, sắc mặt tái mét vì hoảng sợ.

Nàng chỉ muốn tránh mặt Tô Lâm, nào ngờ hắn lại dám tìm đến tận cửa. Giờ lại đúng lúc tan ca, ai ai trong thôn cũng đang về, thử nghĩ xem ngoài cổng có bao nhiêu người đang tụ lại. Nếu Tô Lâm lỡ miệng nói bậy điều gì, chẳng phải thanh danh của nàng sẽ tiêu tan hết sao? Đến lúc đó, Trần Chi Kiệt còn nhìn nàng bằng ánh mắt nào nữa?

Trong lòng rối loạn đến cực điểm, Phan Hiểu Dung không dám trốn mãi trong sân, mà buộc phải bước ra ngoài để ngăn Tô Lâm mở miệng, lại còn phải khiến người ta không tin lời hắn nói.

Không do dự lâu, nàng đã lao ra gần cổng. Dưới ánh chiều tà, đôi mắt vì hoảng loạn mà đỏ hoe khiến người ta nhìn vào chỉ thấy dáng vẻ yếu đuối đáng thương.

“Tô Lâm, giữa ta và ngươi đâu có gì liên quan. Mặc kệ ngươi bên ngoài làm loạn thế nào, cũng đừng làm bẩn thanh danh của ta.”

Giọng nói còn mang theo tiếng nghẹn ngào, mềm yếu đến mức khiến người ta xót xa. Người đứng quanh nhìn thấy vậy liền nhíu mày, lòng cũng vô thức ngả về phía nàng.

“Không lẽ là Tô Lâm cố ý bày chuyện?”

“Cái thằng con nhà Tô gia cũng quá đáng thật, làm người ta sợ đến thế cơ mà.”

“Rõ ràng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, Phan Hiểu Dung sao có thể để mắt tới hắn chứ.”

“Chuẩn rồi.” Một bà thím chen vào nhỏ giọng, “Ta nói với các ngươi nhé, con gái nhà họ Phan hình như đang để ý mấy cậu thanh niên trí thức, ngày nào cũng thấy chạy sang chỗ họ, chứ thèm để mắt gì tới cái đồ du thủ du thực kia.”

“Nhà họ Tô cũng chẳng biết dạy con, để nó làm loạn khắp nơi thế này.”

Tiếng bàn tán rộ lên, mỗi người một câu, càng lúc càng lớn, có kẻ còn chỉ tay thẳng vào mặt Tô Lâm.