Tô Lâm cau mày:
“Vậy chuyện tuyển công nhân mấy hôm trước là thế nào?”
“Cái đó thì chịu.” Trương Dương lắc đầu. “Có khi là xưởng trưởng muốn mở thêm mảng mới, thử chuyển hướng sản xuất. Nhưng mấy chuyện như vậy khó lắm, tới lúc không trụ nổi thì cả xưởng đều bị cắt lương. Một tháng lương có mấy đồng bạc thì sống sao nổi?”
Chuyện này cũng không hiếm.
Nhiều nhà máy trên danh nghĩa làm một thứ, nhưng thực chất lại sản xuất mặt hàng khác – mục đích là để tăng năng suất và lợi nhuận.
Tô Lâm vốn nghĩ việc xưởng đồ chơi tuyển người rầm rộ như vậy là vì làm ăn phát đạt, nào ngờ cả cái nhà máy ấy còn chưa đủ sức chống đỡ để phát triển thật sự.
Mà nghĩ lại thì cũng đúng.
Thời buổi này, đồ chơi đúng là chẳng có bao nhiêu loại mới, quanh đi quẩn lại vẫn là mấy món cũ rích.
Trong nước cũng không chỉ có một xưởng đồ chơi, muốn buôn bán tốt thì phải có sáng tạo mới được.
Trương Dương nói xong thì càng tò mò, quay đầu hỏi hắn:
“Ngươi hỏi mấy cái này làm gì? Nhà máy người ta thì liên quan gì đến bọn mình?”
Tô Lâm lúc này bèn ưỡn ngực, trưng ra dáng vẻ đầy tự tin:
“Chơi bao nhiêu năm rồi, cũng phải chơi ra trò một chút chứ.”
“Hả?” Cả ba đứa còn lại đều ngơ ngác. “Chơi… mà cũng chơi ra được tên tuổi?”
Tô Lâm tỏ ra còn ngốc hơn bọn họ:
“Chứ các ngươi định chơi cả đời à? Ta chơi là để tích lũy kinh nghiệm, sau này còn mở sự nghiệp riêng.”
“...” Ba người cùng nhìn nhau, vẻ mặt khó tả. Tin ngươi… quỷ mới tin.
“Ta nói nghiêm túc.” Tô Lâm mặt không đổi sắc, giọng vô cùng thành khẩn:
“Các ngươi nghĩ thử mà xem, đồ chơi mà xưởng đó sản xuất là để cho người ta chơi, vậy ta chơi bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ còn không biết cái gì đáng chơi, cái gì dở? Chỉ cần ta góp ý đúng lúc, không chừng còn giúp bọn họ nghĩ ra sản phẩm mới!”
“...Nói vậy nghe cũng có lý.”
Quan trọng là bọn họ chẳng phản bác được.
Nếu Tô Lâm chơi là vì sự nghiệp, thì chẳng lẽ mấy năm nay bọn họ chỉ là... chơi vô ích?
Càng nghĩ càng thấy khó chịu. Rõ ràng đã nói là cùng nhau làm tên lêu lổng, sao giờ tự nhiên lại rẽ sang hướng khác?
Trương Dương hắng giọng một cái, hỏi:
“Vậy giờ ngươi định làm gì?”
Tô Lâm liền đưa tay ra:
“Lấy tiền ra đây, ta mua ít nguyên liệu. Cho các ngươi mở mang tầm mắt với thành quả mấy năm nay ta chơi mà học được.”
Vừa dứt lời, cả ba người liền theo phản xạ móc túi quần.
Đến khi đưa tiền ra rồi mới sực tỉnh… nhưng không ai dám đòi lại tiền nữa.
Dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng ai nấy đều ôm một tia hy vọng.
Không ai muốn cả đời bị gọi là đồ lêu lổng vô dụng, nếu thật sự có con đường sáng, ai mà không muốn thử xem có thể bước tiếp được hay không?
Cứ như vậy, Tô Lâm nhận được khoản tài chính đầu tiên để đi mua vật tư.
Nhìn đống tiền lẻ chưa tới hai hào trong tay, cảm giác như chẳng mua nổi thứ gì, nhưng hắn cũng chẳng chê ít. Có tiền mới mở đường được.
Thời gian tiếp theo, Tô Lâm dẫn mấy người đi mua chút vật liệu: vài tấm tôn, ít công cụ, dụng cụ lặt vặt. Ngoài tiền ra còn phải dùng cả tem phiếu, mà nhiều thứ dù có tiền cũng chẳng mua nổi, cuối cùng đành phải chọn những vật liệu thô sơ nhất để làm.
Mua xong, bốn người rủ nhau quay về thôn.