Tô Lâm vừa tới gần đã hỏi:
“Sao các ngươi cũng lên trấn?”
“Dù sao rảnh rỗi không có việc gì, lên đây chơi tí cho đỡ buồn,” Trương Dương vừa cười vừa vòng tay qua cổ hắn, động tác có phần hơi mạnh, khiến dưới nách vang lên một tiếng “tách”. Gã cúi đầu nhìn rồi kêu to:
“Ai da! Cái áo cuối cùng rồi mà cũng rách!”
Người bên cạnh lùn hơn liền huých gã một cái, trêu:
“Tìm vợ đi rồi bảo người ta vá lại cho!”
Trương Dương móc móc chỗ rách, than thở:
“Nhà ai mà có cô nương nào chịu để mắt tới bọn ta đâu?”
“Ta còn chuẩn bị sẵn tinh thần ăn cơm trắng chan nước rồi đây, may mà vẫn còn mấy tên ăn cơm trắng như các ngươi đi cùng cho có bạn.”
“Tưởng ai bồi ngươi chắc? Ta không có rảnh!” Gã lùn trừng mắt liếc hắn một cái. “Mẹ ta nói rồi, sang năm sẽ tìm vợ cho ta.”
“Không đùa đấy chứ? Cô nương nhà ai lại lọt mắt ngươi được cơ chứ?” Trương Dương lập tức làm ầm lên.
Gã lùn hừ lạnh một tiếng. Nói thì cứng miệng thế, chứ trong lòng cũng chẳng tự tin gì mấy. Bọn họ đều đã qua hai mươi tuổi, trai tráng trong thôn tầm tuổi này không phải đã cưới vợ sinh con thì cũng đang trong thời gian tìm đối tượng.
Chỉ có mấy tên như bọn họ, hễ con gái trong nhà trông thấy là liền đóng sập cửa phòng, sợ không cẩn thận dây vào loại người như họ.
“Thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, chẳng phải chúng ta bảo đi ăn một bữa cho ra trò sao? Đi thôi, lần này ta mời.” Gã cao to đẩy hai người bạn đi trước, còn ngoắc Tô Lâm lại. “Lâm Tử, đi cùng đi, lần trước ngươi mời, lần này để ta.”
“Trên người ngươi có tiền à?” Tô Lâm hỏi thẳng.
“Bà ngoại hắn lén dúi cho hắn đấy.” Trương Dương chen vào trước, cười hề hề. “Lần này cứ ăn cho đã, hắn thiếu thì ta có ít tiền nữa.”
“Vừa hay, vậy ghé mua chút đồ.” Tô Lâm đáp, giọng rất đỗi tự nhiên, hoàn toàn không thấy áy náy gì khi tiêu tiền người khác.
Dù sao, ba người này trước giờ tiêu tiền của nguyên thân cũng chẳng biết xấu hổ là gì.
“Mua gì cơ?”
“Đi ăn thịt đi, lâu lắm rồi chưa được ăn miếng tử tế.”
“Hay là ngươi muốn mua quà tặng nữ đồng chí nào?” Trương Dương lập tức đổi giọng, vẻ mặt gian xảo. “Dạo gần đây ngươi cứ thấy lạ lạ, có phải đang giấu tụi ta chuyện gì không?”
“Mua chút nguyên liệu về làm đồ.” Tô Lâm đáp.
“Làm cái gì?”
“Từ bao giờ ngươi biết làm đồ thế?”
“Muốn làm thì làm thôi, anh em ủng hộ ngươi hết mình.” Gã lùn vỗ vỗ túi quần. “Ca bây giờ có tiền đấy.”
Tô Lâm không đáp lời bọn họ, chỉ tay về phía cổng lớn nhà máy bên cạnh:
“Nhà máy này, các ngươi biết không?”
“Biết chứ, sao mà không biết!” Gã lùn hé mắt nhìn vào bên trong, thấy công nhân ra ra vào vào, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Nếu có cơ hội vào xưởng làm việc, hắn cũng chẳng muốn mãi làm kẻ vô tích sự không nên hồn.
“Chẳng lẽ ngươi muốn xin vào xưởng đồ chơi sắt tôn kia?” Trương Dương lập tức cau mày, vẻ mặt rõ ràng không đồng tình. “Chưa nói đến chuyện có vào được hay không, cho dù có vào thì cũng chẳng trụ nổi bao lâu đâu.”
“Tại sao?”
“Đây là ‘bát sắt’ mà, sao lại không trụ nổi lâu?”
Trương Dương cười cười giải thích:
“Các ngươi còn nhớ biểu thúc ta chứ? Làm tiểu quan trên trấn ấy. Hôm trước ta nghe ông ấy than thở, nói xưởng đồ chơi sắt tôn làm ăn chẳng ra gì, hiệu quả kém, lợi nhuận thấp, mà lại không chịu cải cách nên giờ đang tính cắt giảm lương công nhân.”