Thế giới 1 - Chương 14: Tên du côn trong truyện niên đại

Xưởng đồ chơi sắt tôn?

Nghe đến đây, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong đầu Tô Lâm là con ếch xanh bằng sắt lá.

Cái con ếch màu xanh lục, có hoa văn sặc sỡ, lên dây cót xong có thể nhảy lóc cóc trên mặt đất suốt cả buổi – chính là món đồ chơi huyền thoại một thời.

Nhưng Tô Lâm lại không rõ cái "xưởng đồ chơi sắt tôn" trong thế giới nhỏ này là dạng gì. Trong ký ức của nguyên thân cũng chẳng có thông tin nào liên quan.

Cũng dễ hiểu thôi. Nguyên thân tuy nghịch ngợm, thích tụ tập với đám bạn quậy phá, nhưng lại không có hứng thú với mấy món đồ chơi kiểu trẻ con như vậy.

“Cái xưởng đồ chơi đó các ngươi biết chứ? Chính là cái xưởng lớn nằm ngay con phố trước mặt, còn to hơn mấy nhà máy xung quanh cộng lại ấy. Hai năm trước, công nhân cũ còn được phân nhà cơ! Nếu Vương Đào làm vài năm, biết đâu cũng có cơ hội được chia nhà!” Vương bà tử nói một lèo không ngừng nghỉ, thấy vẻ mặt hâm mộ của Tô Đức thì trong lòng càng sung sướиɠ, lại càng không nỡ dừng lời.

“Bình thường đãi ngộ cũng tốt lắm, Trung Thu vừa rồi còn được phát gạo với dầu nữa cơ! Tiếc là muội phu ngươi chưa vào kịp đợt ấy, nhưng Tết sắp tới thì chắc chắn được phát quà, thế nào cũng mang về được khối thứ hay ho.”

Càng nói, bà càng vui, nét cười trên mặt rạng rỡ đến không dứt.

Chứ như trước đây ấy à, mỗi lần gặp thông gia, mặt bà đều sầm sì như thể sợ người ta đến để xin xỏ. Nói chuyện với Tô gia toàn là một bộ mặt lạnh tanh, chẳng có nụ cười nào như hôm nay.

Chỉ tiếc một điều, đại nhi tử nhà Tô gia ngoài việc ngồi đó ngưỡng mộ thì chẳng mở miệng hỏi han gì thêm, khiến bà cũng thấy khó mà nói tiếp.

“Xưởng đồ chơi là nhà máy lớn nhất ở trấn trên à?” Tô Lâm lên tiếng khơi chuyện, phần nhiều là vì hắn thật sự thấy hứng thú với cái xưởng đồ chơi này.

Thế nhưng, vừa dứt lời, Vương bà tử không những không hưởng ứng theo mà ngược lại còn trở nên cảnh giác thấy rõ.

Tuy là thông gia, dù có không ưa Tô gia đi nữa thì ít nhiều bà cũng biết sơ qua tình hình bên đó, nhất là đứa con út Tô Lâm – bị cưng chiều đến hư, chẳng ra gì, rõ ràng là một tên lêu lổng chẳng đàng hoàng.

Nay vừa nghe hắn tỏ ra có hứng thú với xưởng đồ chơi, Vương bà tử lập tức hối hận vì đã buột miệng khoe khoang quá đà khi nãy.

Lỡ như Tô Lâm thấy thích, quay ra nhờ con trai bà kéo vào làm cùng thì sao?

“Ối trời ơi!” Vương bà tử vỗ đùi một cái, “Xem kìa, ta quên béng mất, hẹn người ta đi ra ngoài, giờ phải đi liền! Hai đứa cứ ngồi chơi, ta phải ra trước!”

Chẳng để hai huynh đệ kịp nói gì, bà đã ba chân bốn cẳng chuồn mất, rõ ràng là sợ bị giữ lại.

Tô Lâm nhìn theo bóng lưng bà vội vã như trốn chạy, không nhịn được bật cười khẽ.

“Nước để nguội một chút rồi, các ngươi cứ uống đi.” Tô Phân bưng một bát nước đường đỏ còn nóng hổi ra, thấy đồ đặt trên đất liền nói:

“Đợi lát nữa các ngươi đem mấy thứ này về luôn đi.”

“Không được...”

“Ta biết mẫu thân nghĩ gì mà.” Tô Phân ngắt lời đại ca, “Khối thịt heo kia là bà bà bên này chuẩn bị, mang sang biếu. Đừng lo bên ta có gây chuyện hay không.”

Lời này cũng không phải gạt đại ca. Đúng là khối thịt heo kia do mẹ chồng nàng đưa, nhưng chẳng phải vì nhớ thương gì nhà mẹ đẻ nàng, mà chỉ bởi Vương Đào giờ có công việc ổn định, nên mới có tâm khoe khoang.