Tô Lâm cầm cây chổi, nghiêm túc đáp:
“Tất nhiên rồi, chúng ta thi xem ai làm nhanh hơn nha.”
Tiểu Hi nhăn mặt, tuy vẫn không hiểu trò chơi này lắm, nhưng tiểu thúc đã nói thì chắc là đúng. Vậy nên nó cũng ngoan ngoãn nghe lời mà tiếp tục “chơi”.
Chỉ là… trò chơi này chẳng vui gì mấy.
Đến trưa, người lớn trong nhà lần lượt trở về. Tô Đại tẩu vào bếp chuẩn bị nấu cơm, những người khác ngồi trong sân uống nước nghỉ ngơi.
Lý Yến uống hai ngụm rồi nói:
“Đức à, mẹ trích ít điểm lấy thêm rau dưa rồi, lát nữa con mang đến cho nhà nhị muội con nhé.”
Tô Đức đáp:
“Con xin phép đại đội trưởng nghỉ hai giờ rồi, chắc vẫn kịp về sớm.”
“Chỉ mang đồ rồi về ngay, đừng nấn ná lâu.” – Lý Yến dặn dò, – “Nhị muội con lúc nào cũng nghĩ đến nhà mình, ở lại lâu không khéo nó lại muốn mang thứ gì về nữa thì tội.”
“Mẹ yên tâm, con để đồ xuống rồi về liền.” – Tô Đức thành thật gật đầu.
Tô Lâm lại gần hỏi:
“Mẹ, đại ca định lên trấn à?”
Lý Yến gật đầu:
“Nhị tỷ con gửi về ít thịt heo, mẹ cứ thấy bất an trong lòng. Ngươi cũng biết nhà chồng nó không hài lòng với nó lắm, chắc chắn cuộc sống của Tô Phân không dễ gì đâu.”
Tô Lâm gật đầu, trong lòng cũng khẽ chùng xuống khi nhớ lại chuyện của nhị tỷ.
Nguyên thân có hai người tỷ tỷ: nhị tỷ Tô Phân và tam tỷ Tô Hà.
Dù Tô gia rất cưng chiều con út, nhưng cũng không bạc đãi các con khác. Đặc biệt là tam tỷ Tô Hà – là người duy nhất trong thôn từng học đến cấp ba.
Thời buổi bây giờ sống đã khó, nhà nào dám bỏ tiền cho con đi học, đặc biệt lại là con gái? Thế mà Tô gia vẫn cố nuôi cho tam tỷ học hành đàng hoàng, đủ thấy trong nhà cũng không phải tệ bạc với ai.
Người trong thôn ai cũng nói Tô Hà vừa thông minh lại có phúc khí.
Thông minh là vì nàng có bằng cấp ba – điều hiếm thấy ở thời buổi này. Còn phúc khí là bởi khi còn đi học, nàng quen được một nam nhân tốt, sau đó thuận lợi gả lên trấn, sống cuộc đời sung túc.
Trái ngược với tam tỷ Tô Hà, nhị tỷ Tô Phân lại không được chú ý bằng.
Tô gia cũng từng cho nàng đi học, nhưng chỉ học hết cấp hai là nàng tự nguyện nghỉ, chọn ở nhà kiếm công điểm, đỡ đần phần nào gánh nặng cho cha mẹ.
Cũng chính vì luôn nghĩ cho gia đình, nên đến năm hai mươi ba tuổi nàng vẫn chưa lập gia đình.
Sau cùng, là khi Tô Hà thành thân, Vương Đào – khách đến mừng cưới – nhìn trúng Tô Phân. Theo đuổi nàng nửa năm trời, cuối cùng cũng cưới được nàng về làm vợ.
Vương Đào tuy tốt, nhưng nhà họ Vương lại không ưng ý nàng chút nào.
Ở nông thôn, con gái có trình độ cấp hai vốn đã hiếm, vậy mà nàng còn lớn hơn Vương Đào đến ba, bốn tuổi.
Huống chi khi ấy nhà họ Vương vốn để ý đến một cô gái khác – một người có công việc ổn định, biên chế hẳn hoi. So sánh hai người, nhà họ Vương càng tỏ ra coi thường Tô Phân.
Chỉ là, Vương Đào kiên quyết chọn nàng. Mà Tô Phân lại là người biết làm lụng, chịu thương chịu khó, nên cha mẹ chồng dù không hài lòng cũng không làm quá, cùng lắm là đôi khi cằn nhằn vài câu.
Chỉ có điều, nếu họ mà biết nàng đem đồ về nhà mẹ đẻ, không chừng lại bị mắng cho một trận.