Thế giới 1 - Chương 10: Tên du côn trong truyện niên đại

Nếu hắn thật sự cưới Phan Hiểu Dung, nhỡ đâu người nhà nàng cũng sợ hắn “ăn xong phủi tay”, ngăn cản hắn dự thi thì sao?

Hắn không hề có ý trốn tránh trách nhiệm, nhưng cũng không muốn ai đó nghĩ sai rồi cản trở con đường trở lại thành phố của hắn.

“Hiểu Dung.” Trần Chi Kiệt dịu giọng, cố gắng tỏ ra khéo léo: “Ta nghĩ rồi… chuyện kết hôn bây giờ có lẽ nên gác lại, với chúng ta mà nói thì hơi vội vàng.”

“Cũng đâu có vội? Chúng ta chẳng phải đang quen nhau sao? Ngươi chẳng phải nói ngươi thật lòng thích ta à?” – Phan Hiểu Dung sốt ruột, nếu là vào thời điểm khác, có lẽ nàng sẽ không gấp gáp đến vậy.

Nhưng hiện tại thì khác. Một bên là Tô Lâm đang uy hϊếp, một bên là Trần Chi Kiệt sắp có cơ hội rời khỏi thôn… Nàng sao có thể không sợ bị bỏ lại?

Chỉ là nàng không biết rằng, chính vì nàng càng sốt sắng thúc ép kết hôn, Trần Chi Kiệt lại càng không muốn làm vậy.

Tất nhiên, hắn không thể nói thẳng ra, đành tìm cớ:

“Ngươi cũng biết mà, cha mẹ ta không muốn ta cưới vợ ở nơi khác. Ta còn phải dành thời gian để thuyết phục họ đã.”

“Nhưng mà…”

“Trời sắp tối rồi, ngươi mau về đi thôi. Trời đêm có sương, đi đường không dễ đâu.” – Trần Chi Kiệt dứt khoát cắt ngang lời nàng.

Nếu là trước đây, nghe được lời quan tâm ấy, Phan Hiểu Dung nhất định sẽ cảm động vô cùng. Dù sao đó cũng là sự săn sóc của người mình yêu.

Nhưng hiện tại...

“Về đi, hai hôm nữa ta lại hẹn gặp ngươi.” – Trần Chi Kiệt mỉm cười thúc giục, ánh mắt lại lộ rõ sự lảng tránh.

Phan Hiểu Dung không còn cách nào, đành xoay người rời đi.



Sáng sớm hôm sau.

Tô Lâm vừa mở mắt đã bị một thân hình nhỏ bé nhào tới ôm chầm lấy:

“Tiểu thúc, ngươi tỉnh rồi!”

Tô Lâm chớp mắt vài cái để tỉnh hẳn, rồi đưa một tay vòng ra sau lưng cháu trai, sợ nhóc con ngã lăn xuống giường:

“Sao ngươi lại ở đây?”

“Nãi nãi bảo hôm nay tiểu thúc không phải làm việc, nên để ta ở nhà chơi với tiểu thúc.” – Tô Tiểu Hi lon ton chạy quanh, đá rớt cả giày, rồi lại trèo tót lên giường.

Tô Lâm lúc đầu còn ngơ ngác, sau đó bật cười khẽ.

Trong nhà này, ngoài thằng nhóc năm tuổi này ra, thì chỉ còn hắn – một người trưởng thành – là không phải làm việc. Ngay cả Tô Đại tẩu, mới mang thai thôi cũng đã xuống đất làm những việc nhẹ rồi.

Tô Lâm đứng dậy, trước tiên là tự mặc quần áo chỉnh tề, sau đó bế Tiểu Hi lên:

“Đi nào, bồi tiểu thúc ra ngoài chơi một lát.”

“Dạ! Con thích chơi nhất luôn!” – Tiểu Hi hào hứng vung tay múa chân, gương mặt nhỏ bé rạng rỡ hẳn lên – hưng phấn thấy rõ:

“Gia gia nói, trong nhà mình thì tiểu thúc là người giỏi chơi nhất đó!”

Tô Lâm cứng họng. Nghĩ mà xem, nguyên thân trước kia đúng là chỉ giỏi mỗi cái “chơi bời” ấy chứ.

Cả nhà đều đi làm kiếm công điểm, ngay cả thằng nhóc Tiểu Hi cũng biết giúp nhặt bắp hoặc dắt gà đi ăn, vậy mà nguyên thân thì chẳng đυ.ng tay vào việc gì. Quần áo không giặt, cơm không nấu, đến cả rải hạt kê cho gà cũng không buồn làm.

Sau khi rửa mặt chải đầu xong, Tô Lâm dắt cháu trai bắt đầu “chơi”.

Nhưng chỉ được một lúc, Tiểu Hi đã lộ vẻ ngờ vực. Nó nhìn cái giẻ trong tay, chớp mắt hỏi đầy khó hiểu:

“Tiểu thúc ơi, lau bàn cũng tính là đang chơi hả?”