Tô Lâm vừa mở mắt đã thấy một cô gái trẻ đang tươi cười rạng rỡ trước mặt, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót vang lên: “Anh Lâm, anh thật tốt!”
Cô gái ấy không thuộc kiểu xinh đẹp lộng lẫy, nhưng nụ cười ngọt ngào luôn thường trực nơi khóe môi khiến người khác có cảm giác nàng rất thuần khiết.
Chỉ là… ánh mắt nàng không dừng lại trên người hắn, mà lướt nhanh xuống thứ hắn đang cầm trong tay — một miếng thịt heo chừng hai cân.
Phan Hiểu Dung nuốt nước bọt, không giấu nổi vẻ thèm thuồng: “Đã hai ba tháng rồi em chưa được ăn miếng thịt nào. Nếu không có anh nhớ đến em, chắc em còn phải thèm dài dài.”
Vừa nói nàng vừa đưa tay định cầm lấy miếng thịt.
Tô Lâm khẽ cau mày, không lên tiếng, chỉ thầm nghĩ trong lòng — Tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.
Trước đó hắn từng trải qua một lần xuyên không mô phỏng nên cũng không quá bối rối, chỉ cẩn trọng xem lại ký ức của người mà mình đang nhập vai.
Trong một tai nạn bất ngờ, Tô Lâm bị hút vào một không gian vô tận. Trải qua một thời gian huấn luyện, hắn bắt đầu đảm nhận vai trò “nam phụ”, xuyên vào các tiểu thuyết còn dang dở để giúp nhân vật nam phụ mang theo chấp niệm được lật ngược tình thế.
Nhiều câu chuyện thường vì muốn tôn vinh nhân vật chính mà bất chấp logic, bất chấp đạo lý, biến tất cả những người xung quanh thành bệ đỡ cho họ. Dù các nhân vật phụ có ngu ngốc đến đâu thì cũng bị ép gán vai, cuối cùng chỉ để lại một kết cục dở dang hoặc bị bỏ quên giữa chừng.
Thế giới lần này chính là một cuốn tiểu thuyết tên “Cô gái thôn quê xinh đẹp lấy chồng trí thức.”
Nguyên chủ không phải trí thức, cũng chẳng phải cô gái thôn quê, chỉ là một hòn đá lót đường cho chuyện tình của nam nữ chính…
Trong cốt truyện, nguyên chủ là một kẻ lêu lổng, ăn bám.
Dựa vào sự nuông chiều của gia đình, hắn không làm việc, không kiếm công điểm, suốt ngày tụ tập với đám bạn xấu, trộm gà bắt chó, gây chuyện thị phi, khiến người nhà phải đứng ra dọn dẹp hậu quả.
Thế nhưng một kẻ ăn không ngồi rồi như vậy lại đem lòng si mê nữ chính Phan Hiểu Dung.
Tô Lâm – người nhập vai – luôn đối xử tốt với nàng. Ngay cả miếng thịt heo đang cầm trong tay cũng là do chị hai hắn nhân lúc nhà chồng sơ ý mới lén mang về, định bồi bổ cho nhà mẹ đẻ.
Thế mà nguyên chủ chẳng mảy may quan tâm chị hai phải vất vả thế nào mới có được miếng thịt ấy, cũng không nghĩ tới việc gia đình mình đã nửa năm rồi chưa được ăn miếng thịt nào. Vừa thấy miếng thịt, việc đầu tiên hắn nghĩ là mang cho Phan Hiểu Dung!
Trong ký ức của nguyên chủ, Tô Lâm cảm thấy chuyện này thật vô lý.
Mỗi lần gặp thứ gì tốt, việc đầu tiên nguyên chủ nghĩ đến luôn là Phan Hiểu Dung. Nhưng theo thiết lập nhân vật, rõ ràng hắn là kẻ ích kỷ, chẳng hề quan tâm gia đình. Vậy tại sao lại sẵn sàng dâng hết mọi thứ cho nàng?