Chương 7

Sau đó, biết được Chung Tình chính là yêu mặt nạ lúc trước đả thương hắn, hắn không tiếp nhận được sự thật mình không sánh bằng một con bán yêu, tâm tính sinh ra biến hóa cực lớn, bắt đầu không phân biệt tốt xấu, thù hận tất cả yêu vật, hơn nữa thề phải gϊếŧ hết yêu vật trong thiên hạ, thủ đoạn ra tay cực kỳ tàn nhẫn, quả thật khiến Diệp Lăng Ca lần đầu tiên nhìn thấy.

Giống như người có phân chia tốt xấu, yêu cũng có phân biệt thiện ác, Diệp Lăng Ca không cách nào thừa nhận với cách làm cực đoan như vậy của hắn, cho rằng lòng dạ hắn hẹp hòi, bất chấp nhân tình, không còn là vị Vi Sinh công tử hàm sương lý tuyết mà nàng quen biết lúc trước, hai người vì thế mà cãi nhau vô số lần, mâu thuẫn càng tích càng nhiều, cho đến khi hoàn toàn bộc phát.

Chuyện Vi Sinh Giác đi tới hắc hóa, nguyên nhân là vì Chung Tình.

Muốn ngăn cản nam chính hắc hóa, trước hết phải ngăn cản nam phụ đả thương hắn.

Tang Dao rời khỏi pháp trận Vi Sinh Giác thiết lập cho nàng, giơ lá sen, chạy vào trong rừng trúc.

Như Tang Dao suy đoán, trên tế đàn, Vi Sinh Giác và Diệp Lăng Ca hai chọi một vẫn không địch lại Chung Tình. Chung Tình đánh ra một sợi dây leo, Diệp Lăng Ca ngã xuống đất, ngất đi.

Ra tay thật âm hiểm.

Tang Dao cẩn thận giấu mình đi.

Chiến cuộc trong nháy mắt chỉ còn lại Vi Sinh Giác và Chung Tình.

Dây Không Hầu của Vi Sinh Giác đã đứt lìa, Chung Tình rõ ràng đang ở thế thượng phong.

Tang Dao không do dự nữa, ném lá sen, lấy cung tiễn từ túi dự trữ ra, nàng vẫn không yên lòng, dán phù chú Vi Sinh Giác đưa lên đầu mũi tên, bắn về phía Chung Tình.

Nguyên chủ tiễn thuật thật sư rất nát, Tang Dao không trông cậy vào mũi tên này có thể bắn trúng Chung Tình, phù chú trên mũi tên là chuyên dùng để đối phó yêu quái, nàng chỉ cần vì Vi Sinh Giác tranh thủ được thời gian bỏ chạy là đủ rồi.

Mũi tên kia bắn tới trước mặt Chung Tình.

Động tác Chung Tình chần chờ trong chớp mắt, Vi Sinh Giác có được cơ hội buông lỏng, quyết định thật nhanh, ôm lấy Diệp Lăng Ca, chạy như bay rời đi.

Mũi tên Tang Dao bắn ra, cách Chung Tình ba bước ngã xuống. Mặc dù tất cả biểu cảm đều giấu dưới mặt nạ, Tang Dao vẫn cảm nhận được Chung Tình không nói gì.

Mục đích đã đạt được, nàng cất bước rời đi.

Tang Dao và Vi Sinh Giác chạy về hướng ngược lại, Chung Tình bước ra một bước, vốn là muốn đuổi theo Vi Sinh Giác, quét mắt nhìn mũi tên trên mặt đất, bước chân vừa chuyển, lại đuổi theo hướng Tang Dao rời đi.

Động tác của y rất nhanh.

Tang Dao rõ ràng cảm giác được sát khí lạnh thấu xương ép ra sau đầu.