Quý Tích Tú chú ý tới tin tức của Tả Lạc Hoàn vì con trai mình.
"Con không biết cô ấy bị thương." Quý Nguyệt Chi rũ mắt xuống, rồi nhớ tới mùi máu nhàn nhạt lẫn trong mùi pheromone mà anh ngửi thấy vào ngày lễ trưởng thành.
"Khả năng là do tụ tập với bạn bè. Bạn bè của đứa trẻ đó rất hỗn loạn." Quý Tích Tú hừ lạnh một tiếng. Tả Lạc Hoàn kia không chơi với bạn cùng trang lứa, từ nhỏ đã thích ra ngoài gặp đủ loại người.
Hai cha con chưa nói chuyện được bao lâu thì Quý Tích Tú đã đến Quân ủy xử lý công việc.
Quý Nguyệt Chi ở nhà một mình. Mọi người đã bắt đầu điều tra tình hình bất thường của Liên bang từ đêm ngày 28 nên không mất nhiều thời gian để tìm hiểu tin tức về kho vũ khí.
——Một khẩu súng ngắn SL-9 đã bị đánh cắp, nhân viên chợ đen là tình nghi
Thời gian xảy ra vụ trộm trùng khớp với thời gian Tả Lạc Hoàn rời đi. Quý Nguyệt Chi cũng phát hiện ra rằng trong số những người canh gác thay ca ngày hôm đó, Hà Nguyệt đã bắn trúng tên trộm, sau đó tên trộm đã trốn thoát thành công bằng súng bắn tỉa SL-9.
Cộng thêm mùi máu mà anh ngửi thấy đêm đó, anh có thể chắc chắn người này chính là Tả Lạc Hoàn.
Nếu không phải Tả Lạc Hoàn đến tặng quà mừng trưởng thành cho anh thì Quý Nguyệt Chi cũng không thể đoán được người này chính là cô.
Trộm một khẩu súng nhẹ Sl-9 để bán với giá cao trên thị trường chợ đen? Quý Nguyệt Chi không tin, cô không thiếu tiền, cô hẳn phải có mục đích nào khác.
Quý Nguyệt Chi không nghĩ sâu về mục đích của Tả Lạc Hoan, anh chỉ muốn biết một điều: Cô đã đến phòng khám nhiều lần, cô bị thương rất nặng sao?
Trong giờ học bắn súng ngày hôm đó, anh không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng sáng nay, Tả Lạc Hoàn đã đi ra từ sau hòn non bộ với sắc mặt tái nhợt cùng những sợi tóc tơ ướt đẫm trên trán.
Bên này, Quý Nguyệt Chi vẫn đang suy đoán xem cô có bị thương nặng hay không thì bên kia, Khương Hồng - người biết rõ Tả Lạc Hoàn bị bệnh gì, uống thuốc gì, đang vội vã chạy đến nhà họ Tả để hỏi thăm.
Từ khi Tả La Hoàn trở về, Khương Hồng đã phát hiện ra sự khác thường. Trước kia cô chưa từng hút thuốc, nhưng sau khi trở về thủ đô, cả ngày cô đều mang theo một bao thuốc lá trong túi.
Khương Hồng không bao giờ hỏi. Dù sao thì tính cách của Tả Lạc Hoàn chính là thích thử những điều mới mẻ. Hút thuốc có lẽ là do hứng thú nhất thời, nhưng dạo này anh thường không gọi điện được cho Tả Lạc Hoàn .
Điều này thật kỳ lạ.
Hai người đã quen nhau từ nhỏ, với tính cách cứt chó của Tả Lạc Hoàn thì một là cô sẽ trả lời cuộc gọi hoặc cúp máy. Chứ cô sẽ không đợi cho đến khi anh nhấn nút trả lời tự động vì cô thấy điều này sẽ gây khó chịu cho người khác.
Chiều thứ sáu, Khương Hồng gọi cho Tả Lạc Hoàn vì bị khoá học mà Quý Nguyệt Chi chọn làm khϊếp sợ rồi phát hiện ra cô không ở trường. Thủ đô là một khu vực rộng lớn với vô số ngã tư tương tự.
Bình thường Khương Hồng sẽ không tìm ra được bất kỳ manh mối nào, nhưng trùng hợp thay, phía sau Tả Lạc Hoàn lại có một nhà hàng nhỏ. Anh mới đến đó vào đầu năm nay, sau đó, anh lập tức nhận ra Tả Lạc Hoàn đang ở đâu.
Không có nhiều thông tin về chỗ này, điều duy nhất đáng chú ý trên mạng là có một bác sĩ suýt bị thu hồi bằng cấp đã mở một phòng khám tư ở khu vực đó, thâm chí còn tham gia vào thị trường chợ đen.
Khương Hồng cúp máy. Thứ bảy sau khi trở về, anh không khỏi nghĩ tới những người ra vào phòng khám và những giao dịch sau lưng họ. Anh không yên tâm nổi, cuối cùng, anh dùng mạng lưới thông tin của nhà Giang để tìm hiểu xem Tả Lạc Hoàn đã làm gì trong phòng khám đó.
Ngày hôm sau, anh vội vã chạy đến nhà Tả Lạc Hoàn và hỏi cô: "Mày vào phòng khám Phương Dũng làm gì?"
"Nói nhỏ thôi." Tả Lạc Hoàn dựa người vào cửa sổ, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, liếc mắt nhìn Khương Hồng: "Bố mẹ tao vẫn còn ở dưới nhà."
Khương Hồng nhìn bộ dạng lôi thôi luộm thuộm còn lười biếng của Tả Lạc Hoàn, sắc mặt đen lại thành đáy nồi: Mày còn sợ bị người khác nghe thấy à? Mấy năm nay mày ở bên ngoài chơi điên cuồng thật, ngay cả thuốc (ma tuý) cũng dám đυ.ng vào!"
"Tao không hiểu mày đang nói gì cả." Tả Lạc Hoan chậm rãi đứng dậy, dập điếu thuốc rồi vứt đi: "Ở lại ăn trưa à?"
"..."
Khương Hồng đột nhiên tiến lên, đánh Tả Lạc Hoàn, sau đó trói hai tay cô lại, đè lưng cô vào tường, trong mắt càng thêm tức giận: “Với trạng thái hiện tại, đến tao mày cũng không đánh lại!”
Nhớ đến thông tin mình tìm được, Khương Hồng thậm chí còn nghi ngờ mục đích của Tả Lạc Hoàn khi đến tòa nhà cơ sở dữ liệu vũ khí.
Tả Lạc Hoan áp mặt vào tường, bất lực nói: "Buông ra trước đã."
Khương Hồng không buông tay, còn hét lớn: "Đồ khốn nạn!"
Âm thanh lớn đến mức những người ở tầng dưới đều có thể nghe rõ.
Tả Lạc Hoàn áp đầu lưỡi vào một bên má, khịt mũi nói: "Tao nhắc nhở mày rồi đấy."
Sau đó, cô đột nhiên xoay người tránh thoát, một chân đạp Giang Hồng ngã xuống, sau đó khom người dùng hai tay ấn chặt anh xuống đất, tình thế giữa hai người ngay lập tức đảo ngược.
"Dù tao có vô dụng đến đâu, thì đánh với mày vẫn có thể thắng." Tả Lạc Hoan nói xong liền buông tay, đứng dậy. Thấy Khương Hồng vẫn nằm bất động trên mặt đất, cô liền duỗi chân đá anh một cái "Đứng dậy đi, đừng đυ.ng vào đồ sứ."
Khương Hồng chỉ dang rộng tay chân, nằm bất động trên mặt đất, không để ý tới cô.
Tả Lạc Hoàn thấy Khương Hồng lấy tay che mắt hỏi: "... Mày khóc à?"
"Cút!" Khương Hồng quát khẽ: "Đừng có nói chuyện với tao."
Tả Lạc Hoàn ngồi tựa lựng vào cửa sổ: "Tao đến phòng khám để gặp bác sĩ, mày phản ứng lớn như vậy làm gì?"
Khương Hồng nghe xong, chỉ cảm thấy Tả Lạc Hoàn đang nói dối. Người nghiện rất thích nói dối. Anh xoay người ngồi bệt dưới đất, hai mắt đỏ bừng tức giận:" Mày nghĩ tao ngu chắc? Tháng trước Phương Dũng vừa bán ra chợ đen một lô thuốc. Một lô thuốc ma tuý vừa được thêm vào tuần trước nữa. Tao đã kiểm tra rồi, trong thời gian này, tất cả mọi người ra vào phòng khám của hắn ta đều bình thường. Chỉ có mày, chỉ có mày thôi Tả Lạc Hoàn, nhìn vào gương đi, nhìn mặt mày đi, trắng như ma vậy."
...Cô thực sự không biết nói gì giờ.
Tả Lạc Hoan giơ tay ấn mạnh vào thái dương, sau đó trực tiếp vén áo lên, lộ ra phần bụng băng bó: "Tao thật sự đi khám bác sĩ."
Khương Hồng nhìn thấy miếng băng gạc thấm chút máu thì sửng sốt, sau đó đứng bật dậy, nhíu mày hỏi: "Mày bị thương à? Sao không đến bệnh viện, đến phòng khám của Phương Dũng làm gì?"
"Phương Dũng có bản lĩnh, tao cũng không muốn để người khác biết." Tả Lạc Hàn thả áo xuống.
"Không, lần đầu tiên mày đến đó là vào đầu tháng 9. Bây giờ đã là tháng 10 rồi. Tại sao vết thương của mày vẫn còn chảy máu?" Sau đó Khương Hồng mới nhận ra điều bất thường.