Chương 35

Anh rõ ràng biết vì lớp học kia nên Tả Lạc Hoàn mới có loại pheromone này. Nhưng lúc này, khi anh đứng ở đây, ngửi thấy mùi hương đó, anh nghĩ vì pheromone Omega trên người cô quá nhiều nên cô đã mất kiểm soát và không kịp trở về phòng ngủ...

Quý Nguyệt Chi nhìn cầu thang dưới chân, môi mím thành một đường thẳng, cô không có khả năng tự chủ sao?

Tất cả học viền đều đã uống thuốc ức chế, độ nhạy cảm với pheromone của họ ngay lập tức giảm xuống mức thấp nhất nên họ không ngửi thấy mùi pheromone Omega thoang thoảng còn sót lại trong không khí.

Quý Nguyệt Chi không uống thuốc ức chế, anh nhấc chân bước xuống cầu thang, theo mùi pheromone trong không khí, đi về phía công viên bên trái, hướng về vườn trúc.

Vườn trúc được thiết kế bởi một bậc thầy thiết kế cho lễ kỷ niệm của trường cách đây một trăm năm. Có rừng trúc và hòn non bộ khắp nơi. Càng đi sâu vào, pheromone của Tả Lạc Hoàn càng nồng. Cuối cùng, anh dừng lại trước một hòn non bộ cao hai mét.

Anh không đi tới mà chỉ đứng bên bờ đá một lúc, ném một hộp đồ nhỏ rồi lạnh lùng nói với người phía sau: "Thuốc ức chế."

Sắc mặt Tả Lạc Hoàn ngồi sau hòn non bộ vô cùng tái nhợt, Quý Nguyệt Chi đi tới cũng không dấu tiếng bước chân, cô nghe thấy nhưng không nhúc nhích. Lúc này cô nghiêng đầu nhìn hộp thuốc đang lăn trên đất, thật lâu sau mới ấn điếu thuốc giữa các ngón tay xuống đất dập lửa.

Tả Lạc Hoàn ngẩng đầu thở ra làn khói trắng cuối cùng, đưa tay nhận lấy thuốc ức chế, đứng dậy đi ra từ sau hòn non bộ, thản nhiên cười nhìn ánh mắt của Quý Nguyệt Chi: "Tôi tạm thời không cần thuốc ức chế."

Không có mùi pheromone alpha tràn lan, người cô chỉ có mùi pheromone của nhiều người khác hòa lẫn vào nhau, nồng nặc nhất là mùi pheromone Omega, mùi xạ hương cực kỳ nồng.

Tấm lưng đang căng thẳng của Quý Nguyệt Chi cuối cùng cũng thả lỏng, anh nhìn Tả Lạc Hoàn nói: "Có học viên trong trường báo cáo rằng cô đi lại khắp nơi với pheromone Omega, hy vọng cô có thể sớm quay về dọn dẹp."

Thấy Tả Lạc Hoan có vẻ hờ hững, anh lại nói thêm: "Mùi khó chịu."

Tả Lạc Hoàn ném đầu mẩu thuốc lá vào thùng rác bên cạnh Quý Nguyệt Chi trước mặt anh. Cô không quan tâm đến việc bị trừ điểm, cô đi thẳng về phía anh. Hai người gần như đối mặt với nhau. Cô kinh ngạc nói: "Tôi không biết rằng ngoài Alpha kháng cự pheromone của đồng loại, Omega các anh cũng kháng cự pheromone của Omega khác đấy."

Cơn khó chịu trong đầu cô cũng không giảm bớt quá nhiều, Tả Lạc Hoàn cũng không tỉnh táo như vẻ bề ngoài, cô nói xong lời này liền thấy có chút hối hận: Đối phương là Alpha vừa mới phân hóa thành Omega, chữ "anh Omega" càng thêm rõ ràng, như châm biếm vậy.

Quý Nguyệt Chi nghe vậy, cũng không tức giận, chỉ lùi lại một bước, vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh và hờ hững thường ngày, hỏi: "Cô không quay về dọn dẹp, trốn ở đây ngửi mùi pheromone Omega trên người sao?"

Trông cô nhợt nhạt, nhưng cô không tỏa pheromone cũng không có triệu chứng bị kí©h thí©ɧ bởi pheromone Omega.

Tả Lạc Hoàn hơi khom người, lại gần Quý Nguyệt Chi, thì thầm bên tai anh: "Tôi không thích mùi Omega trên người mình."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng hai người gần như dính chặt vào nhau, khiến họ trông cực kỳ thân thiết.

Đặc biệt là vào khoảnh khắc tiếp theo, Tả Lạc Hoàn ngẩng đầu nhìn Quý Nguyệt Chi đang ở gần, cười khẽ hỏi: "Bạn học Quý, tôi phải làm sao đây? Cậu cũng ngửi thấy mùi của tôi rồi."

Anh biết ý của cô, mùi xạ hương này đặc biệt nồng nặc, hai người ở gần nhau, ít nhiều sẽ bị ô nhiễm. Chỉ là mỗi câu khẽ nói của người trước mặt sẽ luôn mang theo sự mơ hồ.

Quý Nguyệt Chi nắm chặt đầu ngón tay, giữ cho mình bình tĩnh, ngụy trang cho bản thân thật tốt, đôi mắt đen bình tĩnh nhìn Tả Lạc Hoàn: "Người bị báo cáo là cô."

Tả Lạc Hoàn cuối cùng cũng kéo giãn khoảng cách giữa hai người, không khoa trương chỉ mỉm cười lịch sự: "Tôi sẽ quay lại dọn dẹp ngay." Nói xong, cô vòng qua Quý Nguyệt Chi, đi về phía ký túc xá.

Quý Nguyệt Chi đứng tại chỗ, cúi đầu bảo mọi người ở Phong Cơ dừng tìm kiếm, một lát sau, anh quay đầu nhìn thùng rác, bên trong có đầu thuốc lá mà Tả Lạc Hoàn ném vào không lâu trước đó.

Một năm trước, Tả Lạc Hoàn chưa từng đυ.ng đến thuốc lá. Học kỳ này bắt đầu, anh đã nhìn thấy cô hút thuốc ha lần.

Nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Tả Lạc Hoàn, Quý Nguyệt Chi không khỏi đoán được chuyện gì đã xảy ra với cô vào năm ngoái.

...

Trên đường trở về, Quý Nguyệt Chi ngửi thấy mùi xạ hương thoang thoảng trên người mình. Anh nghĩ đến lời nói nhuốm mùi của Tả Lạc Hoàn, nỗi khó chịu trong lòng không hiểu sao càng phức tạp hơn, vành tai cũng có chút nóng lên.