Phương Thiên Chước dìu Thái hoàng thái hậu rời khỏi điện. Vị lão thái hậu ấy không nén được mà ngoảnh đầu nhìn Hà Tranh thêm mấy lượt, thần sắc như có điều muốn nói, nhưng rốt cuộc vẫn nhẫn nhịn xuống không thốt nên lời.
Chờ bóng dáng hai người khuất hẳn nơi hành lang uốn lượn, Hà Tranh mới dám động đậy. Thuận Ý vội vàng tiến lên đỡ lấy cậu. Cậu đau đến mức khẽ rít lên một tiếng, chau mày nói nhỏ: “Nhặt cây bút kia lên, đem chôn sâu trong hoa viên. Sau đó đóng kín cửa điện lại.”
Đám cung nhân răm rắp tuân lệnh. Hà Tranh khập khiễng trở về tẩm phòng, mệt mỏi ngả người xuống nhuyễn tháp, vén vạt áo kiểm tra đầu gối. Những vết bầm do lần trước quỳ trước mặt Phương Thiên Chước còn chưa tan, giờ lại thêm hai dấu mới, tím tái cả một vùng, chạm vào đâu cũng đau buốt thấu xương.
Thuận Ý mang thuốc đến, nhưng Hà Tranh khoát tay: “Để ta tự lo.”
Từ nhỏ cậu đã quen sống tự lập, chưa từng hưởng vinh hoa phú quý, càng không quen có người hầu hạ. Cậu ghét cay ghét đắng cái cuộc sống thấp kém này. Làm bạn với đế vương, chẳng khác nào sống cạnh hổ dữ – câu nói ấy, giờ cậu mới thấm thía tận tâm can.
Chỉ mong sao… có thể mọc cánh bay khỏi chốn ngục vàng son này.
Nhưng, muốn rời khỏi hoàng cung… nói dễ vậy sao?
Hà Tranh chậm rãi bôi thuốc, rồi buông vạt áo phủ xuống đầu gối, cả người trĩu nặng, tâm trạng rầu rĩ ủ ê. Thuận Ý xót xa nhìn cậu, nhẹ giọng an ủi: “Bệ hạ bận bịu chính sự, nô tài tin rằng, khi rảnh rỗi, người nhất định sẽ đến thăm công tử.”
Hà Tranh lặng lẽ nhìn hắn.
Cậu bắt đầu nghi hoặc, không rõ trong mắt người khác, cậu đã trở thành một mệnh phụ cô oán nơi thâm cung hay chưa.
Nhưng thực lòng, cậu chưa từng để tâm Phương Thiên Chước có nhớ đến mình hay không, càng chẳng bận lòng việc hắn có bước đến nơi này nữa hay không.
Cậu chỉ thấy lạc lõng, không biết đến bao giờ… hoặc liệu còn có cơ hội nào… để thoát khỏi chiếc l*иg son giam cầm ấy.
Có lẽ vì chuyện va chạm lúc trưa đã khiến Phương Thiên Chước nhớ tới cậu. Đến giờ Dậu ba khắc, Hà Tranh còn đang mải miết suy nghĩ thì chợt nghe tiếng xướng truyền vang vọng khắp cung điện: “Bệ hạ giá lâm.”
Cậu vừa cầm đũa chuẩn bị dùng bữa, đám cung nhân trong điện đã đồng loạt quỳ xuống nghênh đón. Hà Tranh nghĩ đến đôi đầu gối tím bầm của mình, ngập ngừng một lúc, mãi đến khi Phương Thiên Chước đặt chân vào điện mới miễn cưỡng chống tay xuống, hành lễ: “Thần tham kiến bệ hạ.”
Phương Thiên Chước không vội bảo cậu đứng dậy, chỉ thong thả tiến lên vài bước, dừng lại bên cạnh cậu. Áo bào thâm sắc chỉnh tề, không vướng một hạt bụi. Tiếng nói của hắn, như gió lạnh phả qua tai: “Tất cả lui ra ngoài.”