Hà Tranh chợt nhớ lại, Phương Thiên Chước từ nhỏ đã phải chịu không ít khổ cực. May thay, bên cạnh hắn vẫn còn một vị tổ mẫu hết lòng yêu thương và che chở. Vì lẽ đó, ngay sau khi hắn lần lượt gϊếŧ huynh, diệt phụ, đoạt lấy ngôi báu, việc đầu tiên hắn làm chính là sắc phong cho vị tổ mẫu vốn chỉ mang danh Thái phi ngôi vị cao quý nhất hậu cung – Thái hoàng thái hậu.
Tuy bản tính Phương Thiên Chước lạnh lùng, thường ngày hiếm khi lui tới cung của Thái hoàng thái hậu, nhưng hắn lại là người trọng tình nghĩa, luôn kính trọng những bậc trưởng bối từng đối đãi tốt với mình.
Hà Tranh vẫn còn nhớ, vị Thái hoàng thái hậu ấy tính tình hiền hậu, nhân từ, lời vừa rồi có lẽ là cố ý để cứu cậu một phen. Thế nhưng, nói thật lòng, cậu thực sự không muốn bị phạt chút nào.
Phía sau có thị vệ tiến lên, tim Hà Tranh thót lên một nhịp. Cậu lập tức cuống cuồng ba chân bốn cẳng chạy xuống bậc thềm, từ xa đã "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, hô lớn: "Tham kiến Thái hoàng thái hậu, tham kiến bệ hạ! Khải bẩm Thái hoàng thái hậu, thảo dân không phải thái giám!"
Thái hoàng thái hậu năm nay gần bảy mươi, mắt đã mờ, chân đã chậm, được Phương Thiên Chước dìu tay. Bà nghiêng đầu nhìn cậu một lúc, ánh mắt thoáng hiện nét kinh ngạc, nói: "Ơ, trong cung từ khi nào lại có một đứa trẻ tuấn tú thế này? Ai gia sao chưa từng nghe qua?"
Phương Thiên Chước đáp gọn: "Hắn là nhi tử của Hà Tướng quân."
Thái hoàng thái hậu như chợt tỉnh ngộ, liền bước tới, hai tay nâng cánh tay Hà Tranh dậy, vừa đỡ vừa khen: "Thì ra là đứa trẻ này à! Trời ơi, lớn lên khôi ngô tuấn tú đến vậy, đúng là tướng mạo phúc đức!"
Hà Tranh dè dặt liếc mắt về phía tên thị vệ khi nãy suýt nữa giơ gậy đánh mình, run rẩy hỏi nhỏ: "Thái hoàng thái hậu… người còn muốn đánh thần không?"
Thái hoàng thái hậu bật cười, đáp: "Ai gia mắt kém, cứ tưởng là một tiểu thái giám vô lễ nào đó… Hoàng thượng không bị thương chứ?"
Phương Thiên Chước lạnh lùng liếc nhìn Hà Tranh, khiến cậu nuốt khan, lí nhí: "Thần… thần không cố ý đâu mà…"
Thái hoàng thái hậu hiểu rõ, đối với hoàng thất, Hà Tranh tuyệt đối không thể xem là người tầm thường. Chước nhi của bà vốn tính khí tàn nhẫn, chuyên quyền độc đoán, hậu cung đầy rẫy mỹ nhân nhưng chưa từng đoái hoài đến ai. Duy chỉ có Hà Tranh… là người thực sự từng bước lên long sàng của hắn.
Thái hoàng thái hậu dịu dàng lên tiếng: "Hoàng thượng?"
Phương Thiên Chước nhàn nhạt đáp: "Đang bị cấm túc mà còn tùy tiện ra ngoài, ngươi quên rồi sao?"
Nghe vậy, Hà Tranh không dám nói thêm nửa lời, lập tức cuống quýt quay người chạy vào trong, rồi lại “bịch” một tiếng quỳ xuống trước ngạch cửa.
Phương Thiên Chước quay sang hỏi Hà Cẩm Hoa: "Đồ đạc đã mang đến đủ chưa?"
Hà Cẩm Hoa cúi đầu cung kính thưa: "Khải bẩm bệ hạ, mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ."
"Đã trò chuyện xong cả rồi chứ?"
"Dạ, thần cáo lui."
Hà Cẩm Hoa nhìn ra tâm trạng hoàng thượng không được tốt, liền vội vàng cúi người lui bước. Nhưng lúc đi ngang qua Hà Tranh, vẫn không kìm được mà quay đầu liếc nhìn cậu thêm một lần nữa.
Huynh trưởng… dường như không còn giống như trong ký ức của hắn.