Chương 31: Bệ hạ thật tốt

Chỉ có Hà Nhuận không hề do dự, trực tiếp lao ra, quả thật cũng là liều lĩnh trước nguy cơ chạm tới long nhan.

Hà Nhuận chỉ thản nhiên:

"Giờ thì các ngươi hẳn đã hiểu nên làm thế nào rồi."

Nghĩ đến những lời Hà Tranh vừa nói, Nhϊếp Anh cũng không kìm được thở dài cảm khái:

"Vị công tử họ Hà này, quả thực khác biệt phi thường."

Giang Hiển và Hà Nhuận:

"Ừm."

Nói cho cùng, trận săn mùa xuân này cũng chỉ là săn bắn cho bệ hạ xem. Vì thế, việc đầu tiên bọn quan viên phụ trách phải làm chính là chuẩn bị doanh trướng cho Phương Thiên Chước. Hà Tranh thì bị khiêng lên mềm như con mèo nhỏ, đặt lên nhuyễn tháp, ống quần bị xắn cao. Trong khoảnh khắc ấy, cậu gần như cảm nhận được một chút ôn nhu hiếm hoi của Phương Thiên Chước.

“Vì sao không nghe lời, lại đột ngột thúc ngựa?”

Hà Tranh nhíu mày, ngoan ngoãn để hắn xoa đầu gối. Chạm vào đôi mắt sâu tựa vực đêm kia, cậu lí nhí: “Thần… muốn sớm học cho quen… Thần hy vọng, bản thân có thể trở thành người xứng đáng với Hoàng thượng.”

Tim Phương Thiên Chước khẽ thắt lại.

Hắn lặng lẽ nhìn khuôn mặt trắng mịn ngay trước mắt, ánh mắt dò xét mà sâu thẳm, như muốn soi thấu đôi con ngươi đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng ấy.

Lông mi Hà Tranh khẽ run, khóe môi còn cố cong lên hai bên, làm ra vẻ chân thành đến mức không thể chân thành hơn. Nhưng Phương Thiên Chước lại quá nhẫn nại, mà ý vị thẩm xét trong mắt hắn lại quá rõ. Trong thoáng chốc, Hà Tranh hoài nghi rằng hắn đang cân nhắc xem câu nói vừa rồi của mình có bao nhiêu phần thật lòng.

Lông mi run càng lúc càng nhanh, cậu sắp chống đỡ không nổi, cuối cùng cúi phắt xuống, không dám nhìn nữa, nhỏ giọng: “Bệ hạ đừng nhìn thần như thế…”

“Vì sao?”

“Bị người thương nhìn hoài… t-thần sẽ muốn… hôn Ngài.”

Phương Thiên Chước ngẩn ra một khắc, bản năng quay đi chỗ khác. Đôi tai hắn hơi đỏ lên, nhưng môi vẫn mím lại, sắc mặt cũng dần âm trầm.

Bàn tay đặt trên đầu gối ôn hòa mà hữu lực. Hà Tranh len lén ngẩng lên, bỗng nói khẽ: “Bệ hạ thật tốt.”

Câu ấy, Hà Tranh là nói thật lòng. Vì thế, khi Phương Thiên Chước quay đầu nhìn lại, cậu cũng đáp bằng sự chăm chú và sự thành thật tuyệt đối. Phương Thiên Chước xưa nay oán có trả, ân có báo; Thái hoàng thái hậu đối xử tốt với hắn, hắn liền kính trọng Thái hoàng thái hậu. Từ đó mà suy, Hà Tranh cho rằng hắn hẳn là người tốt.

Huống hồ, đến giờ hắn chưa từng làm tổn thương cậu. Dù Hà Tranh biết mình chỉ bị coi như công cụ sinh dưỡng, nhưng không luận nguyên do thế nào, thì ít nhất đến giờ cậu vẫn còn sống.