Nói đến hắn cùng Phương Thiên Chước, quả thật chính là một đoạn tình duyên đầy tra tấn. Năm xưa, ông nội Hạ Nhuận từng làm quan ở Doanh thành, nhưng về sau tự nguyện cáo quan về quê, bởi phát giác bản thân đã vô tình dính vào bí mật hoàng thất. Khi ấy Hạ Nhuận còn chưa chào đời. Đến lúc hắn năm tuổi, một nhóm người thần bí bất ngờ ập tới, huyết tẩy toàn bộ Hạ gia. Chỉ nhờ có gia đinh đưa ra ngoài du ngoạn, hắn mới may mắn giữ được mạng.
Dần dà, từ những dấu vết mờ nhạt, hắn nhận ra việc Hạ gia bị diệt môn có liên quan đến một vị trọng thần. Vì thế, năm mười sáu tuổi, hắn nhập ngũ, chinh chiến năm năm, lấy quân công mà bước vào quan trường, âm thầm truy xét chuyện cũ.
Rốt cuộc, hắn bất hạnh phát hiện: vụ diệt môn năm ấy lại do tiên hoàng hạ lệnh. Nói cách khác, Phương Thiên Chước chính là “tử thù chi tử”. Phương Thiên Chước vốn bá đạo, tính tình thất thường, Hạ Nhuận thì ôn hòa nhẫn nhịn, nhưng hễ chạm đến giới hạn, liền tuyệt đối không nhượng bộ. Trong nguyên truyện, khi Hà Tranh bị hại, hắn vẫn còn nhẫn nhịn, chuẩn bị mưu đồ liên thủ với ngoại nhân gϊếŧ chết Phương Thiên Chước, thậm chí còn nuôi chí ngấp nghé ngôi vị hoàng đế.
Còn kết cục thế nào, tiếc là nguyên thân Hà Tranh chưa kịp thấy. Bởi lúc đó, chủ thể đã bị mổ bụng, còn bản thân cậu thì chết bất đắc kỳ tử rồi xuyên tới.
Đương nhiên, giờ khắc này, Hạ tướng quân vẫn chưa hay biết Phương Thiên Chước là con kẻ thù, cho nên vẫn một lòng trung thành.
Nếu bảo Hà Tranh viết lại kết cục, cậu chắc chắn sẽ cho hai người BE (bi kịch). Đổi lại là cậu, tuyệt đối không đời nào chịu cùng con trai của kẻ diệt môn kết tình yêu luyến, lại càng không phải là hôn quân bạo ngược như Phương Thiên Chước.
Cậu đối với Hạ Nhuận có chút thương cảm, nhưng chỉ thế mà thôi. Là một kẻ pháo hôi rất có tự giác, Hà Tranh chỉ mong giữ cho mình một cái mạng. Còn cái gọi là đoạn tình thâm thù hận của hai nhân vật chính, cậu một mảy may cũng chẳng muốn nhúng tay.
Sau khi lén nhìn hắn mấy lượt, Hà Tranh mở miệng:
“Nghe nói tướng quân quen thuộc với cánh rừng này, vậy đến khi xuân săn bắt đầu, chẳng phải sẽ bất công cho người khác sao?”
Hạ Nhuận bật cười, “Công tử hiểu lầm rồi, vi thần sẽ không tham dự xuân săn lần này.”
Hà Tranh bừng tỉnh: “Thảo nào, ta còn nói sao bệ hạ lại để sót chuyện như thế.”
Phương Thiên Chước hạ mắt, hắn đang dần quen với việc Hà Tranh luôn tìm cơ hội chen vào một hai câu nịnh nọt.