Chương 25

Giang Hiển đáp:

“Công tử gánh trọng trách duy trì long tự, ta chỉ sợ Bệ hạ nổi sát tâm.”

Vừa rồi gọi hai tiếng ‘Tranh nhi’ mà cậu vẫn không đáp, đó vốn là thất lễ với bậc đế vương.

Hà Tranh bị bế lên xe ngựa, co ro trong ngực đối phương, dáng vẻ chẳng khác nào một con mèo đáng thương. Phương Thiên Chước đưa tay lau đi vết máu trên mặt cậu, nhìn khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy kia, thân mật cúi xuống khẽ hôn:

“Đừng sợ, trẫm đã thay khanh báo thù rồi.”

Hắn hiếm khi dịu dàng như thế, nhưng Hà Tranh lại thấy da đầu tê dại. Lần đầu tiên trong đời cậu tận mắt chứng kiến cảnh gϊếŧ người, lòng nghi ngờ bản thân rồi sẽ để lại ám ảnh tâm lý.

Người đàn ông này tàn bạo, thủ đoạn ngoan độc, gϊếŧ người không chớp mắt. Hà Tranh thật sự không dám tưởng tượng nếu phải sống cả đời bên hắn sẽ ra sao.

Lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ, ngay cả ngủ cũng chẳng thể yên lòng. Chưa kể Phương Thiên Chước còn đầy kẻ thù, bản thân cậu sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu trong cung đình. Đó tuyệt đối không phải cuộc sống cậu mong muốn.

Phương Thiên Chước khẽ siết chặt cậu vào lòng, thấp giọng:

“Nếu Tranh nhi thấy chán, vậy ta đưa khanh về cung.”

Hà Tranh tất nhiên chẳng muốn quay về, cho dù sớm muộn cũng phải trở lại, thì chỉ cần chậm thêm được một khắc, cậu cũng cam lòng tranh thủ.

Cuối cùng cậu tìm lại được giọng nói của mình, đôi tay đôi chân lạnh lẽo dần ấm lên, khẽ động đậy. Phương Thiên Chước lập tức nhìn sang, khiến cậu giật mình dừng lại, rụt rè thưa:

“Thần muốn… muốn cưỡi ngựa…”

“Được, Tranh nhi muốn gì, ta đều thuận theo.”

Áo quần của Hà Tranh lúc này đã rách tả tơi. Cậu thấy thật khó hiểu, ở hiện đại rất ít khi ai có thể xé rách quần áo dễ dàng, sao đến cổ đại, ai ai cũng như mọc móng vuốt bằng sắt, cứ thế mà giật nát. Nhìn lại thân mình, áo quần chẳng khác nào giẻ rách.

Sau đó cậu được đưa đến hiệu may. Trong lúc chờ thay y phục, Hà Tranh lén thử kéo áo của mình một cái. Quả nhiên, đâu phải ai ở thời này cũng có sức xé toang vải vóc. Thử vài lần không được, cậu đành ngượng ngùng bỏ qua.

Cậu thầm nghĩ: “Sao ta không xuyên thành Phương Thiên Chước nhỉ? Nếu thế thì oai phong biết mấy, hô mưa gọi gió, muốn gì có đó, giang sơn bát ngát, chẳng ai dám động vào.”

Đang miên man viển vông, cậu thay xong y phục mới, bước ra ngoài. Vừa ra đã bắt gặp ánh mắt Phương Thiên Chước. Trong đôi mắt đen thẫm kia ánh lên một tia sáng, tựa như vẻ kinh diễm được khéo léo che giấu. Dường như mặc gì đi nữa, Hà Tranh cũng mang một phong vị riêng.