Chương 24

Hà Tranh phủ phục sát đất, lúc này mới ngây ngẩn bừng tỉnh. Té ra bọn chúng là nhằm vào Phương Thiên Chước. Trong lòng cậu nghẹn uất, lại càng muốn giữ khoảng cách với người kia.

“Thập tam hoàng tử ôn hòa nhã nhặn, thông tuệ tuyệt luân. Người ngồi lên ngai vàng, mới là thuận lòng dân, hợp thiên ý!”

“Thuận lòng dân, hợp thiên ý sao?”

Trước mắt Hà Tranh, đôi ủng đen bước qua. Ngay sau đó, kiếm rút khỏi vỏ, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Hà Tranh rụt người, cúi đầu thấp hơn nữa.

Mũi kiếm trong tay Phương Thiên Chước rỏ từng giọt máu, hắn lạnh nhạt hỏi:

“Thế còn bây giờ?”

Tên ‘giặc’ kia quả là cứng đầu, dẫu mất một cánh tay cũng không chịu khuất phục. Mắt đỏ ngầu, hắn rít lên:

“Ngươi vô tình vô nghĩa, lòng lang dạ thú, rồi sẽ có một ngày—”

Lời chưa dứt, máu đã tung tóe, bắn thẳng lên mặt Hà Tranh. Vài giọt nóng hổi chảy xuống má, cậu nhắm nghiền mắt, ép trán mạnh xuống nền gạch, cố giả vờ như không nghe thấy gì.

Một tiếng gào thảm xé không gian.

Phương Thiên Chước đá tung xác chết lăn ra, giẫm thẳng gót giày lên l*иg ngực hắn, trầm giọng nói:

“Tiểu Thập tam nếu thật có bản lĩnh, sao lại nuôi nổi bọn vô dụng các ngươi? Hôm nay trẫm thay hắn dọn sạch môn hộ, cũng là để khỏi vướng chân cản tay đại nghiệp của hắn.”

“Á—á—á—á—á—!”

Tiếng kêu xé họng kéo dài rồi tắt lịm.

Phương Thiên Chước rút chân, quay đầu lại.

Toàn thân Hà Tranh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Từ lúc quỳ xuống dập đầu tạ ơn, cậu vẫn không dám ngẩng lên. Nhưng chẳng cần nhìn, cũng thừa biết Phương Thiên Chước đã phân thây kẻ kia.

“Tranh nhi.”

“….” Hà Tranh cứng họng, không thốt nổi một chữ.

“Đứng dậy, cùng trẫm tới xuân điền săn bắn.”

Phương Thiên Chước xoay người bước ra. Hà Tranh hồi lâu vẫn chưa nhấc nổi chân. Thấy thế, hắn quay lại. Thị vệ xung quanh liếc nhau, ai nấy nín thở, trong lòng đều nghĩ Hà Tranh phen này e khó toàn mạng.

Nhưng cậu không thể đứng lên.

Đôi chân mềm nhũn như bông, cả người dường như bị rút sạch sức lực. Vệt máu bắn trên má nóng rát, như loài côn trùng bám riết không buông.

Cậu hiểu kẻ đó đáng chết, nhưng chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ chết ngay trước mặt mình, lại chết thảm khốc đến vậy.

Phương Thiên Chước lặng lẽ nhìn thân thể run rẩy kia, rồi chậm rãi bước đến gần. Giang Hiển thoáng chau mày, e sợ hắn trút giận lên Hà Tranh, đang định tiến lên khuyên can thì bỗng thấy hắn cúi xuống, bế bổng Hà Tranh vào lòng, lặng lẽ sải bước đi ra.

Bên cạnh, đồng liêu Nhϊếp Anh thở phào một tiếng, khẽ nói:

“Gan của ngươi càng ngày càng lớn.”