Chương 22

Mùi bánh bao thịt thơm nức lan trong gió, cậu dừng bước, hít một hơi thật sâu. Phía bên kia, một tiểu thương đang gân cổ rao:

“Bánh bao nóng hổi đây! Bánh bao thịt thơm lừng đây!”

Mỗi lần đi du ngoạn, Hà Tranh đều không nhịn được muốn thử đặc sản địa phương. Dù chỉ là món thường nhật ở nhà, cậu vẫn muốn nếm xem mùi vị có khác biệt hay không.

Cậu lắc lắc túi tiền, gọi mua hai cái bánh bao. Vừa cất lại túi, liền bị người ta xô mạnh, túi rơi xuống đất, ngay sau đó có kẻ nhanh tay chụp lấy rồi cắm đầu bỏ chạy.

Hà Tranh chưa kịp sững sờ, lập tức bật dậy hét lớn:

“Báo quan mau!! Trước mặt kia có kẻ mang theo thuốc nổ!!”

Nếu câu này ở thời hiện đại, chắc chắn khiến thiên hạ náo loạn. Nhưng lúc ấy, bá tánh xung quanh lại ngẩn ngơ, “thuốc nổ” trong tai họ nghe vừa xa lạ vừa khó hiểu.

Hà Tranh tức tối giậm chân, lập tức lao người đuổi theo. Chạy được mấy bước, vì tấm hắc sa trên mũ che khuất tầm mắt, cậu bèn hất phắt xuống, tiện tay ném mạnh về phía trước, khí thế oai hùng, song chẳng chạm được đến sợi tóc của đối phương.

Thở dốc liên hồi, Hà Tranh đuổi tới một con hẻm nhỏ. Tên cướp phía trước hết đường, bèn đứng khựng lại. Cậu nghiến răng hầm hừ:

“Chạy đi, sao không chạy nữa?!”

Tên trộm bỗng cười nhạt, mà từ phía sau lưng, tiếng bước chân cũng dồn dập ập tới. Hà Tranh quay phắt đầu lại, lập tức đối diện với gương mặt trọc lóc, nụ cười hiểm độc:

“E là không phải hắn, mà chính ngươi mới không chạy thoát, tiểu công tử ạ.”

Con dao trên tay gã trọc sáng loáng, chẳng khác gì những kẻ mà Hà Tranh vừa thoáng thấy trên đường. Hiển nhiên, đây là một bọn cùng hội cùng thuyền. Ý thức được mình đã sập bẫy, nét hung hăng trên mặt cậu lập tức xẹp xuống, giọng nói liền mềm nhũn:

“Ấy, ta… ta đột nhiên phát hiện hình như đuổi nhầm người rồi. Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi…”

Cậu toan quay đi, song đã bị bàn tay thô lỗ chắn ngang. Tên cướp ban nãy ném tung túi tiền, như để chứng thực rằng cậu không hề nhận nhầm.

“Các ngươi… các ngươi định… định làm gì?” Trong đầu Hà Tranh tức khắc hiện ra cảnh tượng bản thân bị gϊếŧ rồi quăng xác nơi hoang dã, thanh âm vì thế cũng run rẩy lạc đi.

“Chúng ta đường đường hai nam tử hán, trước một công tử tuấn tú thế này… ngươi nói có thể làm gì đây?”

Một tràng cười ghê rợn khiến da đầu cậu run rẩy.

Đối mặt hai kẻ giỏi võ nghệ, Hà Tranh hoàn toàn không có sức chống cự. Lập tức bị trói chặt, miệng cũng bị bịt kín. Hai tên ác nhân khiêng cậu qua mấy bức tường, vứt lăn lóc trong một căn nhà tồi tàn.