Phương Thiên Chước hơi sững, liếc sang bên cạnh. Thị vệ thân cận lập tức dâng lên một túi tiền. Hà Tranh thò đầu nhòm vào, khiến Hoàng thượng khẽ nhíu mày. Y đưa tay nhận lấy, thấy cậu vẫn liếc nhìn trong tay mình, mày mới giãn ra đôi chút, hỏi:
"Muốn bao nhiêu?"
Hà Tranh nịnh nọt:
"Ngài là gia, ngài định thế nào thì hay thế ấy."
"Thôi được, cho ngươi hết."
Cậu ôm lấy túi bạc nặng trĩu, mắt sáng như sao:
"Vậy ngài cứ lo việc của ngài, chúng ta đến giờ sẽ tập hợp ở đây."
Trông cậu chẳng khác nào con chó con mới tháo xích, hí hửng phóng thẳng đi.
Thị vệ nhíu mày:
"Chủ thượng, nhiều bạc quá dễ mang họa, công tử ngài ấy—"
Phương Thiên Chước giơ tay ngăn lời, thị vệ lập tức cúi đầu, trong lòng thoáng run.
Một lát sau, Hà Tranh cảm nhận được nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cậu vội giấu túi bạc, nhưng người ta vẫn nhìn chằm chằm. Mãi cậu mới chợt hiểu — không phải nhìn bạc, mà là nhìn gương mặt này.
Đưa mắt quanh, cậu thấy có hàng bán nón, liền chạy tới mua một chiếc.
Tấm sa đen che kín gương mặt, chỉ cần thêm thanh kiếm nữa là có thể giả dạng một vị hiệp khách giang hồ hoàn hảo. Hà Tranh chống tay sau lưng, cảm thán. Túi bạc trước ngực nặng trĩu, cậu đã hiểu đại khái giá trị của ngân lượng nơi đây: với từng này bạc, đừng nói rời doanh thành, có đi xa hơn nữa cũng hoàn toàn dư dả.
Cậu đảo mắt tìm, không thấy bóng người của Phương Thiên Chước, trong đầu chợt loé ý định bỏ trốn — nhưng lại nhanh chóng dập tắt.
Nơi triều đại này, cậu chẳng quen biết ai, có bao nhiêu bạc cũng chẳng chắc sống được bao lâu. Lại sợ chưa ra khỏi cửa đã bị kẻ khác nhòm ngó dung mạo, bắt về làm tiểu quan, chi bằng ngoan ngoãn đợi sắp xếp.
Đeo nón vào, quả nhiên không còn ai để ý, Hà Tranh thoải mái chạy đông chạy tây. Cậu hoàn toàn không hay biết, phía sau đã có hai kẻ mang đao theo dõi.
Chúng thì thầm:
"Đó chính là bảo bối lớn mà Hà Dã tặng cho Phương Thiên Chước?"
"Hàng cực phẩm đấy. Bắt về vui chơi, mai sau lật đổ bạo quân cũng coi như lập được công."
Chợ cổ quả thật náo nhiệt, trăm mối tạp âm chen chúc, đủ sắc hồng trần. Hà Tranh mang theo tâm thái du ngoạn, lười biếng bước thong dong giữa những gánh hàng, trong lòng mơ hồ cảm thấy một chút “chúng sinh bình đẳng”, khoái hoạt tự tại.
Nhưng ở cạnh Phương Thiên Chước, ngay cả hít thở cũng thấy gò bó, như thể không khí quanh mình đều là của y ban phát. Cái thế tôn ti ấy rạch ròi đến độ Hà Tranh chỉ có thể căng thẳng giữ lễ, oán giận thì không dám nói, ấm ức cũng chỉ biết nuốt ngược vào bụng.