Ánh mắt thâm sâu của hắn đối diện gương mặt ngơ ngác của Hà Tranh. Cậu giật mình thụt đầu trở vào — thì ra “chắn đường” là làm… người kê chân.
Niềm hưng phấn trong lòng cậu giảm đi đôi chút. Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, bên trong im phăng phắc. Hà Tranh thu mình ngồi sát mép ghế, tâm trạng phức tạp.
Đột nhiên, Phương Thiên Chước vươn tay kéo cậu vào lòng, bốn mắt giao nhau.
“Tranh nhi ít được sủng ái, e là chưa từng dùng đến giẫm chân bằng người sống, chẳng lẽ ngay cả thấy cũng chưa từng thấy?”
Hà Tranh len lén tránh ánh mắt ấy, ấp úng:
“Chỉ… chỉ là ít thấy thôi… nhất thời không nghĩ ra.”
Phương Thiên Chước khẽ bật cười, ôm cậu chặt hơn, cúi xuống hôn với dáng vẻ thân mật.
Hà Tranh hơi rụt cổ, trong lòng có phần bất an.
Nhưng cảm giác ấy mau chóng tan biến khi xe tiến vào khu chợ tấp nập. Cậu lập tức ngọ nguậy trên đùi hắn, lúc thì vén khe cửa sổ bên này hé mắt nhìn, lúc lại vén khe bên kia ngó ra. Dù cố sức kìm chế, nhưng nét kinh ngạc và hiếu kỳ trong đôi mắt sáng kia vẫn không sao che giấu nổi.
Phương Thiên Chước nửa dựa vào đệm mềm, mắt hơi nheo, lười nhác quan sát cậu.
Hà Tranh lại lần nữa vén rèm cửa sổ, bất chợt trông thấy mấy kẻ đeo đao đi ngang. Cậu chăm chú nhìn một người trong đó, đối phương nhạy bén nghiêng đầu, ánh mắt giao thẳng vào mắt cậu.
Một tia rét lạnh vô cớ lan khắp lưng, Hà Tranh vội rụt đầu lại, quay sang phía bên kia, thử dò hỏi:
"Hoàng thượng, chúng ta… có muốn xuống dưới dạo một vòng không?"
Phương Thiên Chước khẽ cong môi cười, nói:
"Nếu Tranh nhi muốn, tự nhiên là có thể."
Xe dừng ở một ngã rẽ. Phương Thiên Chước đặt chân xuống trước, bên dưới là một thiếu niên mặc thường phục, quỳ làm bậc đỡ. Khi Hoàng thượng đưa tay ra, Hà Tranh buộc phải đặt chân xuống.
Cậu cảm giác rõ ràng thiếu niên kia căng cả người, như thể chỉ cần chủ tử sơ sẩy là họ cũng phải liều mạng mà đỡ.
Hà Tranh chợt thu chân lại, bật một tiếng "hây ha", rồi nhảy thẳng xuống xe. Đôi chân tê dại vì va chạm, cậu khẽ dậm vài cái, dùng đôi mắt trong veo đáp lại cái nhướng mày của Phương Thiên Chước.
Hoàng thượng không hỏi thêm, chỉ dặn:
"Đi loanh quanh cũng được, nhưng chớ có chạy loạn."
Chữ "chạy loạn" kia khiến Hà Tranh hơi chột dạ, lại thử thăm dò:
"Vậy… chúng ta được tự do hoạt động?"
"Ừ."
Được lời như mở cờ trong bụng, Hà Tranh hưng phấn xoa tay:
"Vậy… vậy Hoàng thượng có thể… cho thần chút tiền tiêu vặt không?"
"?"
"À… tức là… bạc… ngân lượng ấy ạ."