Chương 19

Phương Thiên Chước chưa vội động đũa, ánh mắt lại chuyên chú nhìn cậu. Nam Môn Lương bỗng tiến lên một bước, khẽ đá vào chân ghế Hà Tranh. Cậu giật mình, tay run lên, miếng niên cao “bốp” một tiếng rơi trở lại đĩa.

Hà Tranh trừng mắt lườm hắn, Nam Môn Lương lại cau mày, hướng về cậu nháy mắt ra hiệu. Đến lúc ấy, cậu mới chậm nửa nhịp mà hiểu ý, đành mang bộ dạng nặng nề như đi tế mộ, đứng lên tiến đến bên Phương Thiên Chước, cung kính hầu ngài dùng bữa.

“Thôi được.” — Bệ hạ mở lời vàng — “Để Nam Môn hầu là được, ngươi ngồi xuống.”

Hà Tranh lẳng lặng trở lại chỗ ngồi, lập tức gắp thức ăn vào bát mình thật nhanh như để trút cơn bực dọc trong lòng. Nếu không phải sợ thất lễ trước mặt quân thượng, e là cậu đã nhét liên tiếp mấy đũa đầy vào miệng rồi.

Phương Thiên Chước nghiêng mắt nhìn bát của cậu, Hà Tranh liền ngưng ngay động tác gắp thức ăn, mím môi, ăn từng miếng nhỏ một cách nghiêm túc. Chỉ đến khi chắc chắn Bệ hạ đã không còn nhìn mình, cậu mới âm thầm thả lỏng.

Hắn cũng chẳng nhắc đến việc cậu vẫn đang chịu án cấm túc. Lần này xuất cung lại vô cùng kín tiếng. Hà Tranh từ xa đã trông thấy cỗ xe ngựa ngoài cung môn, hứng khởi hỏi:

“Kia… kia là xe của chúng ta phải không?”

Phương Thiên Chước khẽ gật đầu.

“Thế… thần có thể lên được chứ?!” — Hà Tranh suýt không kiềm được giọng.

“Đi đi.”

Hà Tranh mừng rỡ chạy vụt tới. Một tiểu thái giám cũng vội vàng chạy đến trước xe. Khi cậu vừa tới nơi, đã thấy hắn úp mặt xuống đất, cả người khom lại.

Cậu hơi bực: “Ngươi làm gì thế, chắn đường ta à?”

Tiểu thái giám kia nghi hoặc đáp:

“Nô tài thỉnh công tử lênxa.”

“Ngươi chắn ngay lối thế này thì ta lên kiểu gì?”

“Cái này… “— hắn còn định nói tiếp, nhưng Hà Tranh đã vòng sang phía bên kia, chống tay bám lấy thành, tung chân khéo léo trèo lên.

Chui vào trong xe, cậu nhún nhún mông trên đệm nhung êm ái, đôi mắt đảo quanh, thỏa mãn không che giấu.

Phương Thiên Chước đứng ngoài thu hết cảnh tượng ấy vào mắt, còn chậm rãi trò chuyện với người bên cạnh. Hà Tranh lòng đã sớm bay khỏi chốn cung cấm, sốt ruột ló đầu ra ngoài, không dám lên tiếng nhưng ánh mắt thúc giục đến mức như muốn bật ra thành lời.

Phương Thiên Chước nhận ra, bèn ghé sát Nam Môn Lương dặn vài câu, rồi bước tới.

Tiểu thái giám khi nãy lại vội vàng chạy đến.

“Chà, vừa chắn đường ta, giờ lại tới chắn đường Bệ hạ?” — Trong bụng Hà Tranh thầm làu bàu.

Chưa kịp nói, cậu đã thấy Phương Thiên Chước nhấc chân, thản nhiên đặt lên lưng người nọ, rồi thuận thế bước lên xe.