Chương 18

Hà Tranh gượng ra vẻ tươi cười, song đôi tay buộc đai lưng lại vụng về đến lạ, buộc xong để lộ hẳn một khoảng ngực rộng. Cậu hơi nghi hoặc, rồi quyết định mặc kệ — dù sao mặc chưa ngay ngắn thì khó chịu cũng đâu phải cậu.

Vừa định lui xuống, Phương Thiên Chước bỗng đưa tay kéo cậu trở lại: “Chưa ngay, làm lại.”

Trán cậu đập vào l*иg ngực hắn. Phương Thiên Chước chẳng lấy làm lạ khi bắt gặp ngay vẻ mặt chán nản rồi đành chấp nhận số phận của Hà Tranh, khóe môi hắn bất giác cong lên.

Khó nhọc lắm mới giúp Phương Thiên Chước mặc xong, thị tỳ lại dâng lên đai ngọc và trang sức thắt lưng. Hà Tranh mím môi, lặng lẽ tiến đến treo vào ngang hông cho hắn, sau đó mới thở phào, cười khen: “Xong rồi, Bệ hạ thật là tuấn mỹ!”

Phương Thiên Chước đáp: “Vất vả cho Tranh nhi rồi.”

“Đâu có, hầu hạ Bệ hạ là phúc phận của vi thần.” — Hà Tranh nịnh nọt xong liền xoay người ngồi xuống giường mặc y phục của mình. Cậu mới xỏ được một tay áo thì đột nhiên ngẩn người.

“Hửm?” — Phương Thiên Chước hỏi.

“Mỏi quá, để thần nghỉ chút…” — Cậu ỉu xìu đáp.

“Sao không để hạ nhân hầu?”

Hà Tranh càng ấm ức — tại sao khi cậu hầu hắn thì chẳng được phép dừng tay, còn y phục của bản thân thì lại không được phép… không mặc?

Cậu khựng lại, ngoan ngoãn trả lời: “Ngoài Bệ hạ ra, thần không muốn ai chạm vào.”

Phương Thiên Chước khẽ cười: “Vậy Tranh nhi muốn để trẫm đích thân hầu hạ?”

Hà Tranh giả bộ hoảng hốt phân bua: “Vi thần nào dám!”

Ánh mắt cậu lại chẳng hề nói thế.

Khóe môi Phương Thiên Chước càng cong hơn. Hắn ngày càng cảm thấy Hà Tranh quả thật khác người, toàn thân toát ra nét lanh lợi tinh quái. Đôi mắt đẹp kia mỗi khi đảo nhẹ là lại ẩn giấu mưu nhỏ, len lén nảy sinh.

Hầu hạ mình vốn là phận sự của cậu, thế mà còn dám nghĩ đến chuyện muốn hắn hầu lại — đúng là thú vị.

Khi hạ nhân bưng nước nóng vào, Phương Thiên Chước quay lưng bước ra ngoài. Hà Tranh nhìn bóng lưng hắn, len lén tung một cú đấm vào không khí, rồi xương cốt mềm nhũn, vừa uể oải vừa rề rà tiếp tục mặc y phục.

Những ngày gần đây, Hà Tranh ở riêng tại điện Phi Trạch, bữa sáng thường chỉ uống cháo trắng ăn kèm rau xanh, lấy chay làm chính; bữa trưa có thêm một đĩa thịt đã là quý hiếm lắm rồi.

Hôm nay, vì Bệ hạ Phương Thiên Chước ngự giá đến điện Phi Trạch, bữa sáng liền phong phú hơn hẳn — thế mà lại có đến bốn món mặn. Thế nhưng Hà Tranh vốn quen khẩu vị thanh đạm của đời trước, dẫu trong lòng thầm lấy làm lạ, bữa sớm cũng chẳng có hứng động đến thịt cá, chỉ gắp một miếng niên cao hấp thanh vị bỏ vào miệng.