Hà Tranh chớp chớp mắt: "Vậy bình thường bệ hạ nghỉ ngơi thì chơi gì?"
"Đánh ngựa, săn bắn, thưởng hoa, đi quân doanh, phê duyệt tấu chương, ném tên vào bình…" Phương Thiên Chước thản nhiên hồi tưởng, rồi hỏi: "Tranh nhi muốn làm gì?"
"Thần thϊếp muốn cưỡi ngựa săn bắn!" Hà Tranh không giấu nổi kích động, lập tức giơ tay, chọn hoạt động có khả năng giúp mình xuất cung.
Phương Thiên Chước thoáng trầm tư: "Ngươi biết cưỡi không?"
Hà Tranh lập tức rụt tay lại, lắc đầu đầy đáng thương.
Phương Thiên Chước bật cười: "Qua vài ngày nữa có xuân điển săn bắn, trẫm đưa ngươi đi xem."
"Nhưng… nhưng thần thϊếp muốn học…" Hà Tranh dịu dàng nũng nịu: "Nếu thần thϊếp học được, biết đâu lại khiến bệ hạ nở mày nở mặt thì sao?"
"Để trẫm suy nghĩ…"
"Không chừng thần thϊếp thiên phú dị bẩm đó!" Hà Tranh tranh thủ cơ hội thổi gió bên gối, líu ríu không ngừng: "Biết đâu vừa chạm vào ngựa là có thể cưỡi, vừa nhìn thấy cung là có thể kéo, chỉ cần liếc mắt một cái là ‘vυ"t vυ"t vυ"t’—ba mũi tên liên hoàn, tất cả đều trúng! Bách phát bách—"
Phương Thiên Chước liếc mắt nhìn cậu.
Hà Tranh lập tức im bặt.
"Thôi được rồi." Cuối cùng, Phương Thiên Chước nhướng mày, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần cưng chiều: "Nếu Tranh nhi muốn xuất cung, trẫm sẽ đưa ngươi đi."
Không phải dẫn cậu “cưỡi ngựa”, cũng chẳng phải “xuất cung săn bắn”, mà là dẫn cậu “ra khỏi cung”.
Sắc mặt Hà Tranh vẫn giữ nguyên, song trong lòng đã bắt đầu đánh trống dồn dập. Cậu nghi ngờ Phương Thiên Chước đã nhìn ra điều gì đó — câu nói kia như ẩn chứa hàm ý sâu xa, hoặc chính là một lời cảnh cáo.
Hà Tranh đứng dậy khoác trung y, khi với tay lấy ngoại sam thì chợt nhận ra có gì đó không ổn — nam nhân kia buông xõa mái tóc dài, để lộ đôi vai trần, uể oải tựa vào đầu giường nhìn cậu.
Hà Tranh lưỡng lự, cầm bộ y phục thị tỳ vừa mang đến mà bước lại gần:
“ Cái này…”
Phương Thiên Chước giơ tay.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hà Tranh bỗng thấm thía nỗi ủy khuất của những phi tần chốn cung đình: không chỉ phải hầu ngủ, mà sau khi hầu xong còn phải đích thân mặc y phục cho hắn? Thế thì còn thiên lý nào nữa!
Cậu đành ngậm bồ hòn leo lại lên giường, cúi đầu giúp hắn mặc trung y. Phương Thiên Chước ngắm sắc mặt cậu, khẽ bật cười:
“Không vui à?”
Dĩ nhiên là không vui rồi! Người mỏi rã rời, chân tay như nhũn ra đâu phải hắn Phương Thiên Chước mà là cậu đây chứ!
Hà Tranh lập tức chối bay:
— Sao lại thế được, hầu hạ Bệ hạ vốn là vinh hạnh của vi thần mà!
Phương Thiên Chước ung dung vươn tay, hứng thú dõi theo từng động tác của cậu.