Chương 13

Nơi tắm rửa trong tẩm cung của hắn vốn có hẳn một hồ tắm riêng, thế mà nay lại chịu ủy khuất đến đây dùng thùng tắm. Hà Tranh bĩu môi, đúng là người so với người, chỉ khiến người ta thêm bực bội. Ở hiện đại, dù có là vị boss lớn cỡ nào cậu cũng có thể trùm bao tải đánh một trận hoặc chửi vài câu cho hả giận, nhưng Phương Thiên Chước ư? Chỉ cần động tay động chân một chút thôi, e rằng mạng nhỏ của cậu cũng chẳng còn.

“Bữa nay sao lại ngoan ngoãn thế?” Giọng nói trầm khàn, quyến rũ vang lên.

Hà Tranh theo phản xạ rụt ngay đầu lại, chần chừ cân nhắc ý tứ trong câu nói kia, rồi lập tức bước vào trong. Cậu cười cợt: “Bệ hạ đúng là anh minh thần võ, không cần quay đầu cũng biết thần là ai.”

Cậu hiểu rõ ý trong câu nói ấy—Phương Thiên Chước căn bản không hề triệu cậu đến hầu hạ, Nam Môn Lương, cái tên thái giám đáng chết kia lại dám lừa cậu!

Hà Tranh múc nước tưới lên người Phương Thiên Chước, tình cờ phát hiện trên lưng hắn có vài vết thương cũ. Bình thường mỗi lần đóng cửa làm chuyện kia, cậu chưa từng để ý đến điều này.

Trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách vang lên không đều.

Phương Thiên Chước hơi nhíu mày, đột nhiên mở mắt nhìn về phía cậu. Hà Tranh đang tò mò quan sát một vết hõm bất thường trên ngực hắn. Khi nhận ra ánh mắt của Phương Thiên Chước, cậu vô thức lùi sang phải, muốn nấp ra sau hắn.

Phương Thiên Chước chộp lấy cổ tay cậu, kéo mạnh về phía mình. Đường nét tuấn mỹ của hắn phảng phất chút nguy hiểm: “Ngươi có mùi gì trên người vậy?”

Hà Tranh chớp mắt, mùi ư? Cậu cúi đầu ngửi thử tay áo của mình. Cậu có thể có mùi gì chứ? Chẳng lẽ là… Cậu ghé sát Phương Thiên Chước, nghiêm túc: “Hơi thở nặng mùi sao? Ha—”

Phương Thiên Chước không chút do dự ném cậu ra xa, gân xanh trên trán giật giật, sắc mặt tối sầm. Hà Tranh rụt rè đứng sang một bên, nhỏ giọng lầm bầm: “Hôn thì hôn rồi, vậy mà còn chê bai, hứ hứ.”

Tai Phương Thiên Chước rất thính, hắn hơi nheo mắt, im lặng một lúc rồi lạnh nhạt ra lệnh: “Cởi y phục, lại đây.”

Hà Tranh lập tức hiểu ngay trong một giây, trong một giây tiếp theo thì bất mãn, rồi lại trong một giây tiếp theo nữa thì thản nhiên chấp nhận.

Phương Thiên Chước một lần nữa nắm lấy cổ tay cậu, như thể đang cầm một thang thuốc đông y mà cẩn thận ngửi từng chút một.

Hắn không phải lần đầu tiên chú ý đến mùi hương này, nhưng đây là lần đầu tiên nhận ra, hương thơm ấy không đến từ quần áo, cũng chẳng phải do lò hương tẩm thêm dược liệu, mà là bản thân Hà Tranh… mùi hương ấy toát ra từ tận da thịt, thấm sâu trong cốt tủy.