Chương 12

Thấy hắn thu hồi ánh nhìn, cậu mới lại tiếp tục ăn, nhưng vẫn len lén quan sát hắn qua khóe mắt.

Sau khi xoa bóp xong, Phương Thiên Chước nói: "Trước khi vết thương lành hẳn, gặp trẫm không cần quỳ. Đứng dậy dùng bữa đi."

Người hầu lập tức mang nước đến cho Phương Thiên Chước rửa tay. Hà Tranh vội vã nhét nốt miếng bánh đã gặm cả buổi vào miệng, quay lưng lại để không bị nhìn thấy biểu cảm khoa trương của mình khi nhai và nuốt xuống. Sau đó, cậu xoa xoa cổ họng, ngoan ngoãn quay người ngồi vào bàn.

Phương Thiên Chước đưa khăn cho người hầu cận, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu. Hắn khẽ liếc nhìn khóe miệng Hà Tranh, đưa tay ra.

Hà Tranh lại lần nữa cứng đơ người, ánh mắt dõi theo từng động tác của hắn. Ngón tay Phương Thiên Chước lướt nhẹ qua khóe môi cậu, sau đó thu tay về, cầm lấy đũa.

Hà Tranh lập tức gắp thức ăn cho hắn, nói với vẻ nịnh nọt: "Bệ hạ vất vả rồi, người ăn nhiều một chút."

Cậu hết gắp món này lại đến món khác, chẳng mấy chốc đã chất đầy bát của hắn. Trên cùng là một miếng cà tím chênh vênh, run rẩy rồi rơi xuống bàn. Hà Tranh lập tức thu tay lại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn phần của mình.

Phương Thiên Chước đặt đũa xuống.

Hà Tranh lại lần nữa cứng đờ: "..."

Cậu chần chừ, rồi cũng nhẹ nhàng đặt đũa xuống theo.

Phương Thiên Chước nói: "Trẫm đi tắm."

Nam Môn Lương lập tức sai người chuẩn bị nước ấm.

Trong đầu Hà Tranh chợt lóe lên hình ảnh mấy viên dược hoàn tránh thai của mình, nhưng tay vẫn không ngừng xúc cơm.

Cậu quyết định từ nay về sau sẽ ăn thật nhiều, mỗi ngày phải ăn mười bữa, biến mình thành một con lợn béo. Để xem Phương Thiên Chước còn có thể động tay động chân với cậu được nữa không!

Phương Thiên Chước vào thiên điện tắm rửa. Nhân cơ hội này, Hà Tranh ăn no đến căng bụng, vừa định chuồn thì Nam Môn Lương đã bước đến, cười tủm tỉm nói: "Công tử, bệ hạ gọi người vào hầu hạ."

Biểu cảm của y hệt như thể đây là một đại ân điển mà Hà Tranh vừa nhận được.

Trong lòng Hà Tranh phun một bãi nước bọt: "Phì!"

Nhưng ngoài miệng lại phát ra một tiếng nấc: "Hức…"

Nam Môn Lương: "..."

Làm tới đi. Ngươi cứ tác oai tác quái thế này, sớm muộn gì bệ hạ cũng chém đầu ngươi thôi!

Hà Tranh chầm chậm bước đến thiên điện, phía sau bức bình phong hơi nước mờ ảo lan tỏa, cậu chậm rãi lê từng bước nhỏ như con ốc sên, miệng lẩm bẩm nguyền rủa Phương Thiên Chước. Khi đến trước bình phong, cậu lén lút thò đầu nhìn vào.

Phương Thiên Chước xoay lưng về phía cậu, mái tóc dài buông xõa, tựa người vào mép thùng gỗ, cánh tay thon dài đặt hờ hững lên thành, chỉ để lộ tấm lưng rộng lớn.