Hà Tranh quỳ không vững, hai đầu gối lảo đảo như sắp đổ, nhưng lại không dám đưa tay chống đỡ. Toàn bộ sức nặng đều đè lên hai đầu gối, cơn đau như xuyên thấu tận xương tủy. Nước mắt tuôn như mưa, lăn dài trên gương mặt tinh xảo tựa bạch ngọc. Dung nhan vốn đã diễm lệ, giờ đây lại đẫm lệ sầu, khiến người nhìn như bị ai cào nát lòng. Hà Tranh nghẹn giọng nức nở: "Đầu gối... đầu gối đau..."
Phương Thiên Chước im lặng trong giây lát, rồi bất chợt cúi người bế bổng cậu lên, nhẹ nhàng đặt xuống trường kỷ. Dù thân thể đã an vị, nước mắt Hà Tranh vẫn không ngừng tuôn rơi như dòng suối nhỏ chưa chịu ngừng nguồn. Phương Thiên Chước thoáng liếc cậu, sau đó dứt khoát đưa tay xé toạc ống quần.
Làn da Hà Tranh trắng muốt như tuyết đầu mùa, vậy mà đầu gối lại chi chít những mảng bầm xanh tím, loang lổ như mực tàu rơi vãi trên nền giấy trắng, nhìn qua mà giật mình. Phương Thiên Chước đưa mắt nhìn chiếc bình sứ đặt trên bàn, mở nút ra ngửi thử rồi hỏi: "Đã bôi thuốc chưa?"
Hà Tranh đưa tay lau lệ, hàng mi dài vẫn còn đọng nước, ánh mắt cụp xuống, giọng khẽ như muỗi kêu: "Thần tự bôi rồi... nhưng đau quá, không dám bôi nhiều..."
Phương Thiên Chước không nói gì thêm, đổ thuốc ra lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa đều cho nóng rồi áp lên vết bầm tím của cậu. Hà Tranh theo phản xạ co chân lại, nhưng chưa kịp rụt về đã bị bàn tay mạnh mẽ kia giữ chặt. Phương Thiên Chước liếc nhìn cậu một cái, ánh mắt nghiêm nghị đến mức khiến cậu không dám động đậy nữa, chỉ ngoan ngoãn để mặc hắn xử lý.
Hà Tranh cảm nhận rõ ràng lòng bàn tay ấm nóng của hắn như một bếp lửa nhỏ, đang dần dần xoa dịu cơn đau nơi đầu gối. Không bao lâu sau, bàn tay ấy bắt đầu xoa nắn vết thương, lực đạo vừa vặn, đau nhưng không nhói, khiến cậu vô thức cau mày. Nhưng giữa cơn đau vẫn ẩn ẩn một cảm giác mềm dịu, như thể được người ta thật lòng nâng niu.
Cậu biết rõ Phương Thiên Chước đang vì hậu duệ trong bụng cậu mà dụng tâm đến thế, bất giác đưa tay xoa nhẹ bụng mình. Thực ra cậu đã đói đến mức bụng réo từng cơn, nếu không phải bị hắn gọi tới, giờ này có lẽ đã ăn xong một bữa thỏa thuê rồi.
Ánh mắt vô tình quét qua đĩa điểm tâm trên bàn, Hà Tranh do dự một lát rồi lặng lẽ vươn tay, vừa chạm vào một miếng phù dung tô thì Phương Thiên Chước đột nhiên ngẩng đầu. Cậu giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại, ánh mắt ngấn nước như con thú nhỏ bị kinh động, khẽ run rẩy. Phương Thiên Chước nhướng mày hỏi: "Đói à?"
"Không." Hà Tranh đáp, nhưng thấy sắc mặt hắn trầm xuống, vội uất ức nói thêm: "Chỉ là... chỉ là muốn ăn thôi..."
Phương Thiên Chước thản nhiên: "Ăn đi."
Hà Tranh vẫn ngồi bất động, không dám động tay. Phương Thiên Chước không ép, chỉ tiếp tục đổ thuốc ra tay, dùng động tác y hệt xoa bóp đầu gối còn lại cho cậu, đồng thời chậm rãi buông lời: "Trẫm ra lệnh cho ngươi ăn."
Lúc này Hà Tranh mới dám cầm lấy một miếng bánh, tay còn lại đưa lên hứng bên dưới sợ vụn bánh rơi. Cậu cắn từng miếng nhỏ, nhai thật chậm, như sợ phát ra âm thanh sẽ làm phiền đến hắn.
Phương Thiên Chước vô tình liếc mắt nhìn, Hà Tranh lập tức như bị đông cứng tại chỗ, giống một con mồi nhỏ đang ngồi bên cạnh mãnh thú, ánh mắt mở to lo lắng, không biết liệu trong khoảnh khắc kế tiếp có bị hắn nuốt sống hay không.