Đầu gối Hà Tranh đau đến mức không dám chạm đất, chỉ có thể dùng tay chống đỡ thân mình. Phương Thiên Chước mặt không đổi sắc, chậm rãi đi một vòng quanh cậu, rồi đột nhiên vươn chân, thẳng thừng đặt mũi hài vào khoảng trống giữa đầu gối cậu và mặt nền đá.
Hà Tranh: "..."
Chưa kịp phản ứng, đầu gối đã bị đẩy mạnh, rơi thẳng xuống nền cứng. Trán đập xuống đất, cả người theo đà nghiêng về trước, trong khoảnh khắc đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Một lúc lâu sau, Hà Tranh mới dần lấy lại tinh thần, khẽ run giọng: "Thần... cầu xin bệ hạ thứ tội..."
Phương Thiên Chước giọng lạnh như sương: "Ngươi? Gặp trẫm lại không lập tức hành lễ, riêng tội đó đã đủ trị vì khi quân. Ngươi coi thường thiên tử, xem luật lệ như gió thoảng, bị cấm túc mấy ngày vẫn chưa biết hối cải, hôm nay còn đánh rơi bút trước long giá, kinh động thánh giá... Hà Tranh, ngươi nghĩ mình có bao nhiêu cái mạng để mà chịu tội hết thảy?"
Hà Tranh phủ phục dưới chân hắn, thân thể run lẩy bẩy, đầu óc trống rỗng, chỉ còn sót lại nỗi kinh hoàng lặng câm. Cậu thực sự muốn khóc.
Chết tiệt... Phương Thiên Chước đến để xử lý mình rồi. Lần này e rằng không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai. Cậu sống ở thời hiện đại hơn hai mươi năm, làm sao có thể ngay lập tức thích nghi với lề luật chốn hoàng cung?
Thôi thì, sống đã khổ, chết e rằng lại nhẹ nhõm hơn... Hà Tranh cúi đầu, trán áp xuống nền gạch lạnh buốt, mồ hôi túa ra ướt đẫm lòng bàn tay. Dù đã chuẩn bị tinh thần đối mặt cái chết, nhưng cậu vẫn không dám thở mạnh.
Điện lớn tĩnh lặng đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Một lúc lâu sau, giọng nói trầm thấp rốt cuộc cũng vang lên: "Đứng lên đi."
Hà Tranh ngơ ngác, phát hiện mình dường như vẫn còn có thể sống tiếp. Cậu lập tức ngẩng người dậy như được đại xá, nhưng vì động tác quá gấp, cả thân hình chao đảo, suýt chút nữa ngã quỵ. Phương Thiên Chước hơi vươn tay ra như muốn đỡ, cuối cùng lại chậm rãi thu về.
Hà Tranh đứng đối diện với khuôn mặt lạnh lẽo kia, tim đập dồn dập, không dám thở mạnh, chỉ nghe thấy giọng hắn vang lên, lạnh như gió bấc: "Ngươi bất mãn với trẫm?"
Hai chân Hà Tranh mềm nhũn, lập tức lại quỳ xuống theo phản xạ. Cơn đau từ đầu gối truyền lên tận óc khiến cậu run lên bần bật, nước mắt trào ra không kịp kìm nén: "Thần không có! Tuyệt đối không có bất mãn gì với bệ hạ!"
Phương Thiên Chước nhíu mày, ánh mắt càng thêm âm trầm: "Trẫm còn chưa xử trảm ngươi, ngươi đã khóc cái gì?"
Không hỏi thì thôi, vừa mở lời, nước mắt Hà Tranh càng như đê vỡ, rơi xuống từng giọt, từng giọt, không khác gì chuỗi trân châu bị đứt. Nhưng cậu không thể nói rằng mình không quen với cuộc sống trong cung, lại càng không thể oán rằng chính Phương Thiên Chước khiến cậu mệt mỏi rã rời. Cậu chỉ có thể nghẹn ngào: "Thần... thần đau, đau lắm..."
Phương Thiên Chước khẽ chau mày: "Đau ở đâu?"