Chương 25

Dư Hoán lắc đầu: “Không phải đâu, cũng không phải tất cả mọi người thuộc Hiệp Khách Sơn Trang. Giang hồ còn có không ít thế lực, cao thủ dân gian cũng nhiều vô kể. Hiệp Khách Sơn Trang chỉ là thế lực lớn nhất, cao thủ đông như mây, nhưng không phải tất cả cao thủ đều nghe theo họ, như ngươi chẳng hạn.”

Hắn ta liếc nhìn A Nhiễm thêm vài lần.

A Nhiễm vừa nghiêm túc lắng nghe, vừa chăm chú canh chừng con gà nướng, nhắc nhở: “Gà nướng chín rồi.”

Dư Hoán lập tức tỉnh hồn, vội vàng tháo gà xuống, xoa xoa tay phấn khích nói: “Nào, cuối cùng cũng được ăn…”

“Ầm!”

“Giao đồ ra đây!”

Ngay khoảnh khắc mái nhà bị lật tung, một giọng nói từ xa vọng tới rồi một bóng người cầm kiếm lao thẳng về phía A Nhiễm.

“Lại nữa sao?”

Dư Hoán gào lên: “Trời ơi, rốt cuộc ngươi đã làm gì? Đâm vào sào huyệt của Hiệp Khách Sơn Trang à?”

Nói xong, hắn ta lăn một vòng, bò dậy chạy biến.

Chỉ muốn ăn miếng gà nướng thôi, sao mà khó thế?

A Nhiễm cũng thầm nghĩ.

Không lẽ nàng chỉ hợp ăn đồ nguội?

A Nhiễm xử lý xong kẻ tấn công, trở về với thanh đao trên tay.

Lưỡi đao lạnh như sương, còn vương máu tươi nhưng máu nhanh chóng chảy dọc theo thân đao, biến mất trên nền cỏ khô.

Dư Hoán tháo con gà nướng xuống, tay xoa vành tai cho nguội bớt rồi vẫy tay: “Mau lại ăn đi.”

A Nhiễm: “Lát nữa có khi lại có người đến.”

Dư Hoán lắc đầu: “Kẻ này kém hơn tên trước, chứng tỏ Hiệp Khách Sơn Trang đã ra nội lệnh. Ngươi hạ được Lưu Tinh Phiêu, tạm thời sẽ dọa lui đám còn lại, có thể yên tĩnh một lúc.”

“Nội lệnh?” A Nhiễm nghi hoặc.

Dư Hoán khựng tay, ngán ngẩm: “Ngươi cái gì cũng không biết, vậy rốt cuộc làm sao lại chọc vào Hiệp Khách Sơn Trang? Lại còn khiến họ làm ầm ĩ đến thế?”

Nói xong, hắn ta vỗ vỗ chỗ bên cạnh ra hiệu A Nhiễm ngồi xuống rồi tóm tắt về Hiệp Khách Sơn Trang và nội lệnh.

Hiệp Khách Sơn Trang sở dĩ hùng mạnh bởi họ lập ra những quy tắc có lợi cho các cao thủ, như nội lệnh chẳng hạn.

Họ không bao giờ tùy tiện sai khiến cao thủ trong trang mà phát nội lệnh công khai, hướng đến toàn bộ thành viên, trả thù lao gấp đôi, thậm chí gấp ba cho nhiệm vụ bình thường để mời họ ra tay.

Điều kiện tốt đến mức A Nhiễm cũng động lòng.

Hơn nữa, hoàn thành nội lệnh không chỉ nhận thù lao mà còn giúp thăng hạng trong bảng xếp hạng của Hiệp Khách Sơn Trang. Bảng này giờ đây đã được giang hồ công nhận.

Dư Hoán bình thản: “Thậm chí có người chỉ vì một vị trí trên bảng xếp hạng mà sẵn sàng gia nhập Hiệp Khách Sơn Trang. Cứ thế, thế lực của họ ngày càng lớn mạnh.”

Giang hồ lắm thị phi, ai cũng muốn “danh chấn thiên hạ”. Với Hiệp Khách Sơn Trang, họ chỉ cần vẫy tay là người kéo đến như đàn vịt.

Một khi đã gia nhập, bị lợi ích cám dỗ, ai nỡ từ bỏ?

Con người trên đời, đều vì “danh” và “lợi” mà bôn ba. Hiệp Khách Sơn Trang nắm được hai thứ ấy là nắm được huyết mạch giang hồ.

A Nhiễm cười nhạt, ánh mắt đầy mỉa mai: “Nhân quả trên đời, có nhân ắt có quả. Các hiệp khách nhận lợi từ Hiệp Khách Sơn Trang, quan viên cũng hưởng lợi từ họ. Tất cả đều lấy lợi, nhưng cái lợi ấy từ đâu ra?”

Đơn giản là mồ hôi nước mắt của dân chúng.

Cấu kết với quan viên, họ có đủ cách và điều kiện để cướp đoạt.

Những lời Triệu Toàn nói trước khi chết, A Nhiễm vẫn nhớ rõ.

“Đúng thế, nhưng họ nhận được lợi ích, ai quan tâm chứ?” Dư Hoán lạnh lùng, lẩm bẩm: “Với nhiều người bây giờ, Hiệp Khách Sơn Trang là thứ không thể tốt hơn.”