Chương 5

Cha nàng vốn là người coi trọng môn quy nhất, lúc này ắt hẳn đang nổi giận lôi đình, nếu không sao lại để Đại sư huynh toàn quyền xử phạt nàng như vậy.

Du Mãn còn chưa kịp hoàn hồn, hệ thống đã đột ngột vang lên, không ngừng thúc giục bên tai:

[Từ chối Đại sư huynh, làm trái lời Đại sư huynh, tát Đại sư huynh một cái.]

Lời nhắc nhở này đến cũng thật đúng lúc, để Du Mãn còn biết đường mà tùy cơ ứng biến. Nàng thầm tính, chỉ cần đợi Đại sư huynh thi hành môn quy, mình sẽ nhân cơ hội đó mà tát y một cái.

Du Mãn đang thầm niệm trong lòng cả trăm lần câu xin lỗi thì lại nghe Đại sư huynh thong thả cất lời:

“Nhưng ta không đồng ý.”

Thiếu niên cắn một viên kẹo hồ lô, ánh mắt lơ đãng dừng lại trên cổ tay của Du Mãn.

Du Mãn sững sờ, rơi vào thế khó xử. Nàng không thể tin nổi mà chất vấn:

“Huynh là Đại sư huynh mà lại dám coi thường môn quy sao? Huynh là tấm gương của cả tiên môn, làm vậy sao có thể phục chúng? Hôm nay, huynh nhất định phải dùng môn quy để xử phạt muội!”

Tự Chỉ dừng bước, mỉm cười nhìn tiểu sư muội đang hùng hổ trước mặt. Y không hề tức giận, dường như cũng không muốn tranh luận thêm về việc này.

Y thản nhiên hỏi:

“Ăn kẹo hồ lô không?”

Nhìn xiên kẹo hồ lô đỏ mọng hấp dẫn được đưa đến tận mặt, bên tai lại là tiếng cảnh cáo ngày một dồn dập của hệ thống.

[Từ chối Đại sư huynh.]

[Từ chối Đại sư huynh.]

[Từ chối, từ chối, từ chối...]

Bị tiếng thúc giục ồn ào bên tai tra tấn, Du Mãn không thể chịu nổi nữa, đành nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng từ chối:

“Cảm ơn, không cần.”

Tự Chỉ ung dung nuốt viên kẹo cuối cùng trên xiên bên tay trái, đôi mắt đào hoa quyến rũ ánh lên ý cười, rồi lại chuyển chủ đề:

“Tiểu sư muội đến trấn Trường Hưng bằng cách nào?”

Du Mãn lắc đầu, không hiểu sao ký ức lại có chút mơ hồ. Nàng nghĩ một lúc lâu mới đáp:

“Chắc là muội đi xe ngựa.”

“Đi bao nhiêu ngày?”

“Chưa đến một tháng.”

Du Mãn nhìn Tự Chỉ đã ung dung ngồi xuống thưởng trà tự lúc nào, cảm thấy nhiệm vụ cuối cùng này thật sự quá khó nhằn.

Làm thế nào để có thể tát Đại sư huynh một cái một cách hợp tình hợp lý bây giờ...

Trước khi xuống núi, nàng đã thu thập không ít thông tin về vị Đại sư huynh này, kết hợp với lời kể của một sư đệ cuồng nhiệt nào đó. Ai cũng nói người này là rường cột của tiên môn, không chỉ có tướng mạo tuấn mỹ lạ thường, mà còn là người vô cùng chính trực. Hễ có khó khăn gì, cứ tìm Đại sư huynh thì chắc chắn không sai.

Tiếc thay, một vị Đại sư huynh hoàn hảo như vậy, e là sắp bị hủy hoại trong tay Du Mãn nàng rồi.

Mà nàng cũng thật sự không tài nào tưởng tượng nổi, làm sao mình có thể nỡ xuống tay tát lên gương mặt tuấn mỹ phi phàm này cơ chứ.

Đúng là khó xử thật mà.