Chương 7

Sắc mặt cô gái đã tái mét, cô hoảng sợ nhìn người phục vụ trước mặt, môi cứ run lập cập. Chờ người phục vụ kia đặt nước lọc lên bàn rồi biến mất dần sau đó, cô gái mới nhận ra sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cô định đứng dậy, nhưng chân đã mềm nhũn.

Nguyệt Bán Thất: “Đừng căng thẳng. Tiểu Bạch là mới đến, chỉ còn chờ qua ngày đầu về nhà nhìn một cái, rồi sẽ đi đầu thai.”

Ý ngoài lời là, hắn sẽ không làm hại người.

Lời này không những không an ủi được cô gái, mà còn khiến cô càng thêm kinh sợ.

“Thật sự, thật sự, thật sự có...” Tay cô gái vẫn run rẩy.

“Chỉ là âm hồn thôi.” Nguyệt Bán Thất nói, đặt ly nước trên bàn vào tay đang duỗi ra của cô gái.

Cô gái như bình tĩnh lại đôi chút, thuận thế cầm lấy ly nước uống một hơi hết sạch. Uống xong rồi cô mới nhớ ra chén nước này là do âm hồn kia bưng tới, suýt chút nữa ném luôn cái ly đi.

Nguyệt Bán Thất: “Cô có người thân nào đang ở cõi âm mà nhớ mong không?”

Cô gái sửng sốt: “Cái gì?”

Nguyệt Bán Thất: “Nơi này là Đài Vọng Hương, nơi giao nhau giữa Dương Gian và Âm Phủ. Người sống có thể đến đây, đều là người có liên quan hoặc tình cảm sâu đậm với người cõi âm.”

Cô gái sực tỉnh, cúi đầu nhìn chiếc ly trong tay, một lát sau đột nhiên ngẩng lên, tò mò hỏi: “Trước đó người nói người là Mạnh Bà, là thật sao?”

“... Gọi Mạnh Gia.” Nguyệt Bán Thất trả lời, “Chức vụ của ta là Mạnh Bà.”

Cô gái: “Người là nữ?”

Nguyệt Bán Thất: “Nam. Mới nhậm chức.”

Cô gái kinh ngạc há to miệng: “Còn có thể thay người sao?”

Nguyệt Bán Thất: “...”

Trọng tâm là ở chỗ này sao?

Thấy Nguyệt Bán Thất nhìn mình không nói lời nào, cô gái cũng cảm thấy câu hỏi vừa rồi của mình có chút ngớ ngẩn.cô cười ha hả một chút, rồi lại cúi đầu xuống, ngón tay chậm rãi xoa xoa chiếc ly lạnh lẽo trong tay. Một lát sau mới nói: “Thật ra, tôi cũng chẳng có ai đặc biệt muốn gặp. Người có liên quan thì có một.”

Nguyệt Bán Thất im lặng lắng nghe cô nói.

“Cô có biết... Minh hôn không?”

Về ký ức của chính mình thì Nguyệt Bán Thất không biết, nhưng những chuyện như thế này, Nguyệt Bán Thất nhớ rất rõ ràng trong đầu.

Minh hôn có từ xưa, vốn là để người đã khuất dưới suối vàng không cô đơn, cũng có người cho rằng việc có mộ đơn độc sẽ ảnh hưởng đến phong thủy, nên tổ chức lễ kết hôn âm cho hai linh hồn đã chết, rồi sau đó chôn chung.

Việc này vốn không có gì đáng trách.

Minh hôn đã từng rất phổ biến trong một số thời kỳ.

Đối với Âm Phủ mà nói cũng không phải là chuyện xấu, có rất nhiều đôi nam nữ kết minh hôn, sau khi gặp nhau ở Âm Phủ thấy đối phương cũng được, bèn bầu bạn một thời gian trước ngày đầu thai đến.

Cho dù không hợp cũng không sao, chờ thời gian đầu thai vừa đến, duyên phận này tự nhiên cũng chấm dứt.