Nguyệt Bán Thất cũng không biết vì sao lại như thế, có lẽ là hắn muốn dựa vào việc nhìn ngắm nơi đây để tìm lại ký ức kiếp trước của mình.
Con phố này rất sầm uất. Phía trước và phía sau cửa tiệm có không ít người đi qua. Nguyệt Bán Thất liền nhìn quần áo của người qua đường, đoán thân phận của họ, và đôi lúc nghe lỏm những câu chuyện trò chuyện, cãi vã của khách hàng ở mấy cửa hàng gần đó.
Hôm nay đã nghe đủ các kiểu than vãn, khóc lóc bên bờ suối Nại Hà, bầu không khí nhộn nhịp này tốt hơn nhiều.
Rồi, Nguyệt Bán Thất nhìn thấy một cô gái đang bần thần đi lại bên ngoài. Cô vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy căn quán trà này, cùng với cái tên quán: Đài Vọng Hương.
Cô gái phì cười, rồi bước vào quán trà.
Đây là một cô gái rất trẻ, chừng hai mươi tuổi, ăn mặc đơn giản nhưng thời thượng, không hợp chút nào với phong cách trang trí cổ kính bên trong quán.
“Có ai không?” Cô gái nở nụ cười dễ thương, nghiêng đầu đánh giá trong tiệm: “Chỗ này... là quán nước phải không?”
Người có thể đi vào, hoặc là vốn thuộc về Âm phủ, hoặc là người có liên hệ với Âm phủ.
Nguyệt Bán Thất đánh giá cô gái này, đúng là người sống.
Nguyệt Bán Thất từ trên lầu đi xuống: “Uống trà sao?”
“Ôi, trẻ quá!” Cô gái nhìn thấy Nguyệt Bán Thất đi xuống lầu liền kinh ngạc kêu lên, cười khúc khích hỏi: “Người trẻ đẹp trai quá, kết hôn chưa?”
Nguyệt Bán Thất lắc đầu.
“Vậy nghĩ đến tôi nha?” Cô gái chỉ vào mình nói.
Nguyệt Bán Thất vẫn lắc đầu.
Cô gái nhún vai, giả vờ bi thương thở dài nói: “Biết ngay là không ai để ý đến tôi mà...”
Câu nói tiếp theo có chút nghe không rõ, Nguyệt Bán Thất không nghe thấy.
Cô gái nhanh chóng lấy lại tinh thần, hỏi: “Quán có những loại trà nào?”
“Canh Mạnh Bà.”
Cô gái ngẩn ra, rồi lại cười lớn: “Ha ha ha ha... Canh Mạnh Bà, chỗ người thật là thú vị, tên quán là Đài Vọng Hương đã đành, bán trà lại là canh Mạnh Bà? Chẳng lẽ phía sau cánh cửa nhỏ kia là suối Nại Hà sao?”
Nguyệt Bán Thất gật đầu.
“Anh thật là vui tính.” Cô gái nói: “Tôi muốn một ấm trà, rẻ thôi.”
Nguyệt Bán Thất: “Chỉ có canh Mạnh Bà.”
Nụ cười trên mặt cô gái dần dần nhạt đi: “Thế này lạnh nhạt quá, đây không phải quán nước sao. Có gì tôi uống được là được, tôi chỉ muốn vào nghỉ ngơi một chút thôi.”
“Vậy nước lọc nhé.” Nguyệt Bán Thất nói.
Cô gái chống cằm nói với Nguyệt Bán Thất: “Nước lọc thì nước lọc, tôi cũng sẽ không trả tiền cho nước lọc đâu nhé.”
Nguyệt Bán Thất mỉm cười nhè nhẹ.
Đến khi người phục vụ mang nước lọc đến, cô gái muốn cười cũng không cười nổi nữa.
Cái vạt áo trắng nửa trong suốt kia, khuôn mặt trắng bệch không có sắc máu, mái tóc dài hơi búi lên cùng vết hằn rõ ràng trên cổ, cùng với đôi chân không hề chạm đất, nhìn kiểu gì cũng không phải người thường.
Cô gái dù vô tư đến mấy, lúc này cũng đã nhận ra có điều bất thường.
Ví dụ như căn phòng mát mẻ dù rõ ràng không có máy lạnh từ lúc cô bước vào. Cùng với cửa chính và cửa sổ mở rộng, nhưng lại chẳng nghe thấy chút tiếng người ồn ã nào bên ngoài. Còn có, từ lúc cô vào, liền không có người khác bước vào hoặc tò mò nhìn ngó.
Rõ ràng là trên một con phố buôn bán sầm uất, một cửa hàng có phong cách riêng cùng cái tên nổi bật như vậy hẳn phải rất dễ thấy mới đúng.
Cửa hàng này, theo nghĩa đen, không hẳn là nằm ở Dương Gian, mà là ở chỗ giao nhau của Âm và Dương, là nơi duy nhất mà quỷ hồn của Âm Phủ có thể nhìn thấy người của Dương Gian.