U hồn vô danh, không tên tuổi này, lại cứ thế bay vào từ cửa chính Địa Ngục.
Thôi Phán Quan là phán quan đứng đầu bên cạnh Diêm Vương, nắm giữ Sổ Sinh Tử.
Thế nhưng, dù hắn có giở Sổ Sinh Tử bao nhiêu lần đi nữa, đều không tìm thấy thông tin nào trùng khớp với linh hồn đang đứng trước mặt.
Hỏi bản thân u hồn này, hắn cũng một mực không biết. Hắn không nhớ mình từ đâu tới, cũng không biết mình phải đi đâu, chỉ biết dựa vào bản năng mà phiêu dạt, rồi đến được nơi này.
Thôi Phán Quan có chút khó xử, đành phải đi hỏi Diêm La Vương.
Diêm La Vương chỉ phán một câu: "Hắn chính là người kế nhiệm chức Mạnh Bà."
Thôi Phán Quan càng ngạc nhiên đến há hốc miệng.
Chức vụ Mạnh Bà vô cùng đặc biệt, không chỉ là Âm Sứ quản việc hủy bỏ ký ức của sinh hồn, mà còn là thần chức Địa Ngục nắm giữ con đường luân hồi và quản lý Đài Vọng Hương. Chức vị cao quý như vậy, lẽ nào chỉ một linh hồn bất kỳ cũng có thể đảm đương?
Xét về địa vị, chức Mạnh Bà chỉ thấp hơn Diêm La, nhưng ngang hàng với Phán Quan.
Thôi Phán Quan lấy lý do này để từ chối.
Sau đó Diêm Vương nói: "Mạnh Khương Nữ đời thứ hai, Mạnh Gia Bà đời thứ ba, trừ người đầu tiên sáng lập thần chức này, có người nào mà kiếp trước không phải là nữ nhân thế gian? Chẳng phải kiếp trước ngươi cũng là một quan viên thế gian đó sao?"
Thôi Phán Quan cứng họng, không còn lời nào để biện minh.
"Rất tốt, nếu không tên, không họ, không tìm ra lai lịch, cứ lấy ngày hôm nay làm tên, gọi là Nguyệt Bán Thất, từ nay cai quản chức Mạnh Bà." Diêm Vương hỏi: “Ngươi có bằng lòng hay không?"
Nguyệt Bán Thất gật đầu: "Được."
Ở cuối con phố chợ người qua lại, có một quán trà trông cổ kính.
Đây là một dãy nhà cũ, những vết rêu phong trên tường nhà là bằng chứng cho việc nó đã trải qua tháng năm lâu dài.
Không ai biết quán trà này mở từ bao giờ, càng không biết chủ quán là ai. Dù thời thế thay đổi, cái quán trà này vẫn đứng vững không hề đổ.
Mọi người đều biết nơi này có quán trà, nhưng chưa bao giờ có hứng thú bước vào. Có người thậm chí còn tự nhiên né tránh, đi thật xa.
Những người đi vào đều là kẻ liên quan đến thế giới kia, hoặc chính là người thuộc về thế giới đó.
Gian ngoài quán trà là Dương gian, còn bước qua cửa trong thì chính là Âm phủ.
Ở Âm phủ, quán trà này được gọi là Đình Mạnh Bà.
Đây là chỗ Âm giới và Dương gian giao nhau.