Cả phòng ký túc xá 116 đều biết Lục Xán Nhiên thích Lương Nguyên Tranh, đàn anh học trên ba khóa, thành tích xuất sắc, phẩm hạnh vẹn toàn.
Cô yêu thầm anh đã hơn ba năm rồi.
Dù cả hai đều học ở Đại học A, nhưng khoa Y của Lương Nguyên Tranh là hệ liên kết với một viện khác, lịch học hoàn toàn không trùng nhau, xác suất chạm mặt gần như bằng không.
Đến khi anh đi thực tập, cô gần như không còn cơ hội gặp anh trong trường, ngoại trừ những ngày cô lười gội đầu, không trang điểm, ăn mặc lôi thôi.
“Được rồi.” Chu Hoa Hinh an ủi cô: “Ít nhất anh ấy vẫn nhớ cậu, ít nhất hai người vẫn học cùng trường cấp ba đúng không? Không thì chiều nay cậu giả vờ ngộ độc đi, tớ dìu cậu qua, tớ mặt dày, để tớ giúp cậu xin WeChat…”
Chiều hôm đó, Lục Xán Nhiên cũng không dám giả vờ bị ngộ độc.
Cô thất vọng đi gội đầu, sấy khô tóc thật sạch, thật bồng bềnh, vừa nghĩ đến việc sau mỗi lần gội đầu thì không bao giờ gặp được Lương Nguyên Tranh, lại càng thêm chán nản.
Nằm vật ra giường, mở album ảnh trong điện thoại, kéo đến khung trò chuyện Q.Q với Lương Nguyên Tranh, vẫn là trạng thái “ngoại tuyến”.
Mở ra, cuộc trò chuyện dừng lại ở ba năm trước.
Khi đó, Lục Xán Nhiên gõ một tràng dài: chào anh Lương, em là học sinh cùng trường cấp ba với anh, nhỏ hơn ba khóa, tự giới thiệu rõ thành tích và thứ hạng, hỏi anh liệu có khả năng đậu đại học không.
Đối diện với sự nhiệt tình rào rạt của cô, Lương Nguyên Tranh trả lời lạnh lùng: tham khảo điểm chuẩn các năm trước, khả năng đậu đại học A khá cao, nhưng đậu khoa Y thì không chắc, nếu nhất định muốn học A thì nên chọn “nguyện vọng phục tùng điều chỉnh”.
Quả nhiên, anh đoán đúng.
Mơ ước được làm đàn em của Lương Nguyên Tranh tan vỡ ngay từ đó, lại còn bị thái độ lạnh nhạt của anh làm cho đông cứng trái tim.
Lục Xán Nhiên đếm ngón tay, tháng này mới chỉ gặp lại anh chưa tới năm lần.
Dù có học cùng trường, thì đã sao? Ba năm rồi, đến sinh viên cùng chuyên ngành còn chưa nhận mặt hết, huống hồ là một người chẳng hề liên quan tới cuộc sống của cô.
Lên đại học, Lương Nguyên Tranh dường như cũng không dùng Q.Q nữa, cô chưa từng thấy avatar của anh sáng lên.
Tên hiển thị vẫn là tên thật, không có bài đăng, không chữ ký cá nhân, không hình đại diện, không hiển thị sinh nhật hay cung hoàng đạo, chẳng có gì cả, cũng như hình ảnh của cô trong lòng anh, chắc là: chẳng có gì cả.
Lục Xán Nhiên chán nản gục đầu lên bàn.
Chu Hoa Hinh nhìn không nổi nữa, cầm điện thoại ra khỏi phòng, năm phút sau quay lại với vẻ mặt tươi rói, đá cửa vào:
“Xán Nhiên!” Cô nói to: “Tớ bàn với anh tớ xong rồi, một tiếng nữa, ở phố thương mại, tiệm
Gà hầm nấm Trịnh Ký, anh ấy sẽ tìm cách hẹn Lương Nguyên Tranh tới.”
Lục Xán Nhiên lập tức bật dậy như người sắp chết bỗng sống lại, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Chu Hoa Hinh lôi dậy thay đồ, trang điểm.
Anh trai của Chu Hoa Hinh, Giang Tư, học cùng khóa với Lương Nguyên Tranh. Gần đây họ đổi ký túc xá, vô tình trở thành bạn cùng phòng.
Chỉ là, Lục Xán Nhiên luôn coi việc yêu thầm là chuyện riêng tư, không muốn làm phiền người khác, còn Chu Hoa Hinh thì sốt ruột thay cô, cứ cách vài hôm lại đi "thăm dò tình hình địch".
Lục Xán Nhiên chọn tới chọn lui, cuối cùng cẩn thận mặc một chiếc áo len mỏng màu xám, bên trong là váy liền màu hồng nhạt, giày thể thao trắng.
Trưởng phòng Tần Băng Sương đang đắp mặt nạ, nói: “Trời nóng rồi mà còn mặc áo len, có hơi gượng ép quá không?”
“Không còn cách nào.” Chu Hoa Hinh lục tung tủ đồ của Lục Xán Nhiên, lắc đầu: “Đây đã là bộ dịu dàng nhất của cậu ấy rồi. Xán Nhiên, cậu không thể cứ dựa vào gương mặt dễ thương mà ăn mặc tuỳ tiện được.”
Cô quay đầu hỏi: “Chị Sương, bọn em có cần mua đồ ăn về cho chị không?”
“Có!”
Hai người hùng hổ ra khỏi cửa.