Chương 12: Nghe Lén

Lục Xán Nhiên quên mất mình vừa nói gì.

Cô cũng không nhớ rõ là mình đã nói hay chưa.

Cô chỉ nghi ngờ trong hai giây rằng tất cả mọi thứ trước mắt đều là ảo giác.

Giống như bộ phim The Secret Life of Walter Mitty, cô đang đắm chìm trong thế giới do chính trí tưởng tượng của mình dựng nên, cơn mưa là giả, bụi tre cũng là giả, thậm chí cả Lương Nguyên Tranh đang nói chuyện với cô lúc này cũng là giả nốt.

Nhưng cú ngã của Lương Nguyên Tranh đã chứng minh rằng mọi thứ là thật.

Cô chưa từng tưởng tượng đến việc Lương Nguyên Tranh lại có thể ngã trong một ngày mưa như thế này.

Vì yếu tố thẩm mỹ và trang trí, gạch lát phía trước thư viện trường A được thiết kế rất cầu kỳ, theo phong cách “đẹp là chính, an toàn tính sau”. Có mấy viên gạch men đỏ sẫm bóng loáng, đến mùa mưa thì đọng nước, mùa tuyết thì giấu nguy hiểm, đặc biệt là khi tuyết mỏng, chỉ cần bước nhầm một cái là trượt ngã ngay. Mỗi năm đều có sinh viên bị ngã ở đây rồi phải vào viện chữa xương chậu hay gãy xương, chuyện thường như cơm bữa.

Lục Xán Nhiên không ngờ cả bệnh viện trực thuộc Đại học A cũng có “sát thủ ngày mưa tuyết” như vậy.

Lương Nguyên Tranh đi phía trước, lúc ngã xuống phát ra một tiếng động trầm nặng.

Giáo viên dạy toán hồi cấp ba từng nói rằng Lương Nguyên Tranh là người rất giỏi chịu đựng. Giữa trời đông giá rét, anh chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng, dù tay lạnh đến nỗi mọc cả mụn nước, anh vẫn im lặng làm bài kiểm tra. Rõ ràng khả năng chịu đau và kiểm soát cảm xúc của anh cũng rất tốt, ngã mạnh như thế mà không kêu lấy một tiếng.

Mưa và bùn làm ướt quần anh. Cái đoạn tre nhỏ kia chẳng giúp được gì trong việc giữ thăng bằng, cũng không kéo Lục Xán Nhiên ngã theo.

Cô nhảy qua, đỡ anh dậy.

Anh im lặng đứng lên, việc đầu tiên sau khi đứng vững là nói lời xin lỗi:

“Xin lỗi, không làm em sợ chứ?”

Lục Xán Nhiên lắc đầu.

Cô hoàn toàn không sợ, ngược lại còn hơi… kỳ vọng một cách xấu xa, mong Lương Nguyên Tranh lại trượt chân một lần nữa, để cô có thể thể hiện “sức mạnh nữ nhi”, đỡ anh thật vững vàng.

Đừng chỉ xem em là đàn em khóa dưới thôi chứ.

Khoảnh khắc đó, Lục Xán Nhiên bất chợt thấu hiểu câu thoại kinh điển trong manga Nhật:

“Ít ra thì em cũng là một người con trai đấy chứ!”

Em cũng là một người đáng tin cậy mà, là đối tượng để yêu chứ không chỉ là bạn học khóa dưới đâu.

Chính trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhớ ra câu mình vừa nói với Lương Nguyên Tranh:

“Em cũng vậy, nói chuyện với anh, em rất vui.”

Qua màn mưa lất phất, Lục Xán Nhiên nhìn anh.

Anh đang che ô, quần dính đầy bùn, nhưng không hề để tâm, bước đi chậm rãi, còn nhắc cô cẩn thận với viên gạch lỏng kia, nó sẽ phun nước nếu đạp phải.

Đã qua giờ ăn, nhà ăn chỉ còn vài cửa sổ bán đồ ăn, người cũng không còn nhiều. Hai người tìm một lúc lâu mà không thấy gì.

Lương Nguyên Tranh đi đến quầy đồ thất lạc, đưa cho người phụ trách ở đó một điếu thuốc, hỏi xem có ai nhặt được tai nghe bluetooth không.

Nghe bảo là không có, anh lại đưa thêm hai điếu thuốc nữa, để lại thông tin liên lạc, nhờ họ nếu có ai nhặt được thì báo giúp.

Lục Xán Nhiên dè dặt hỏi:

“Thì ra anh hút thuốc ạ?”

Lương Nguyên Tranh lắc đầu:

“Anh không hút, nhưng đôi lúc cần dùng đến nó. Tai nghe đó quan trọng lắm sao?”

“Là của bạn cùng phòng em, hôm qua mới mua.” Cô giải thích: “Ờm, cũng khá quan trọng ạ. Anh, em có thể nhờ anh một chuyện được không?”

“Chuyện gì?”

“Em mới mua một cái y chang như vậy, mai là giao đến rồi.” Lục Xán Nhiên nói: “Nếu thật sự không tìm lại được cái cũ, em sẽ tặng cái mới cho bạn em, nói là đã tìm thấy rồi, anh có thể giữ bí mật giúp em không?”

Gia cảnh của Tần Băng Sương không được tốt, cái tai nghe mấy trăm tệ cũng không phải là con số nhỏ.

Lục Xán Nhiên không muốn bạn buồn, cũng không muốn cô ấy phải nhịn ăn nhịn tiêu để mua lại cái mới.

Lương Nguyên Tranh mỉm cười nhè nhẹ, gật đầu.

Trên đường quay lại bệnh viện, anh đột nhiên hỏi:

“Lục Xán Nhiên.”

“Vâng, anh?”

Anh hỏi đều đều:

“Em đối với ai cũng tốt như vậy sao?”

Lục Xán Nhiên đáp:

“Làm gì có ạ, em chỉ tốt với bạn thôi.”

“Vậy, bây giờ anh được xem là bạn của em rồi sao?”

“Dĩ nhiên là bạn rồi ạ.”

Lục Xán Nhiên âm thầm tua lại đoạn hội thoại trong đầu, cân nhắc xem câu trả lời vừa rồi có vấn đề gì không. Cô thậm chí suýt nữa buột miệng nói “anh là người bạn tốt nhất của em”. Nhưng nghĩ lại, đối với Lương Nguyên Tranh mà nói, hai người mới quen nhau chưa đầy hai ngày, cô không muốn để anh cảm thấy tình cảm của cô là thứ dễ dàng có được.

Chuyện về “tình bạn” kết thúc ở đó.

Lương Nguyên Tranh đi vào phòng trực cấp cứu thay đồ, còn Lục Xán Nhiên thì vui vẻ tung tăng về phòng bệnh.

Vừa mở cửa ra đã nghe thấy một đám con gái hô to: “Bất ngờ nè!!”

Từ Kiều và Tần Băng Sương khiêng bánh kem vào, Chu Hoa Hinh thì ôm một bó hoa cẩm chướng.

Ngay cả Trần Vạn Lý cũng không biết bị ai lôi đến, đứng lơ ngơ phía sau, lẩm bẩm hát:

“Chúc mừng cậu xuất viện~ Chúc mừng cậu xuất viện~ Chúc mừng cậu xuất viện~ Được chưa, em gái? Anh đây còn việc gấp lắm, cho anh đi được không?”

“Gấp đến độ phải đi đầu thai hả?” Chu Hoa Hinh trêu: “Ít ra cũng ăn một miếng bánh chứ.”

Lục Xán Nhiên nhìn đám chữ trên đầu cậu: “Trễ nữa là ba tôi gϊếŧ tôi thật đấy.”

Cô nói với Chu Hoa Hinh: “Cho cậu ấy đi đi.”

Với tính cách của giáo sư Trần, cậu thật sự sẽ bị lôi đi đầu thai mất.

Trên đầu Trần Vạn Lý hiện lên dòng chữ: “Cảm ơn bảo bối, để ba anh mời cả nhà các em ăn một bữa.”

Lục Xán Nhiên lập tức thấy hối hận vì đã cứu cậu.

Ơn nghĩa đổi lấy phản bội!

Tần Băng Sương đầu đầy chữ “chột dạ chột dạ chột dạ”, Từ Kiều thì “Xán Nhiên trông cứ như sắp xỉu vậy”, còn đầu Chu Hoa Hinh đang phát nhạc nền: “Tiểu oan gia~ em làm gì vậy~ như một con ngốc vậy.”

Lục Xán Nhiên cuối cùng cũng hiểu tiếng nhạc phát ra từ đâu.

“Sao tụi này nỡ để cậu nằm viện một mình?” Chu Hoa Hinh nói: “Chị đây đã bảo Giang Tư lái xe mang theo nhiều chăn hơn, mai tụi mình cùng ra viện nha.”

“Bánh kem cũng vậy.” Tần Băng Sương cười, đưa cô con dao nhựa: “Cái này là ba đặt riêng đó, phải ăn cùng nhau nha.”

Lục Xán Nhiên đưa tay lên che đôi mắt ươn ướt:

“Chờ đã, đừng ai nói gì với tớ hết, để tớ bình tĩnh chút, sắp không nhịn được nữa rồi.”

“Khóc gì chứ.” Từ Kiều nói: “Bất ngờ chứ có phải kinh dị đâu, mau mau, cắt bánh nè.”

Mắt và má của Lục Xán Nhiên nóng rực. Cô nghẹn ngào nói với Tần Băng Sương là không tìm thấy tai nghe.

Tần Băng Sương ho khan một tiếng: “Không sao, chắc rơi trong phòng rồi.”

Chu Hoa Hinh như sực nhớ ra gì đó, phấn khích hỏi:

“Xán Nhiên, cậu với Lương Nguyên Tranh tiến triển tới đâu rồi?!”

Lục Xán Nhiên hào hứng đáp:

“Bọn mình bây giờ là bạn rồi!”

Chu Hoa Hinh:

“Đỉnh thật đó bảo bối! Chúc mừng nha! Tiến triển thần tốc! Với tốc độ này, ba mươi năm nữa là cậu tỏ tình được rồi! Thêm trăm năm nữa là chúc tụi cậu bách niên giai lão!”

Lục Xán Nhiên: “Hân Hân.”

“Đừng có Hân Hân gì nữa, phải hành động ngay ấy!” Chu Hoa Hinh gấp rút khuyên: “Sắp năm tư rồi, thời gian yêu đương thời sinh viên không còn nhiều đâu! À đúng rồi, bảo bối, ăn xong bánh kem nhớ ra ngoài nhé, Giang Tư đang đứng ở hành lang, trông như có chuyện muốn nói với cậu đó, thần thần bí bí không biết định bày trò gì nữa.”

Lục Xán Nhiên chưa hề để ý đến Giang Tư.

Cô thò đầu ra nhìn, tìm khắp hành lang mà chẳng thấy anh ta đâu. Đoán chắc anh đang ở lối cầu thang, cô lặng lẽ đi đến đó, thì bỗng nghe thấy giọng nữ lạnh lùng.

“Chuyện lần trước ba em nói… anh suy nghĩ đến đâu rồi?”

Nhầm người rồi.

Lục Xán Nhiên định rút lui, nép mình như cây nấm nhỏ sát tường.

Giọng của Lương Nguyên Tranh khiến cô dừng lại.

“Xin lỗi.”

Lục Xán Nhiên khựng lại.

Cuối hành lang là cầu thang bộ, tòa nhà này là khu bệnh cũ, cửa sổ cuối hành lang mở toang. Mưa rơi tí tách trên những tán lá xanh, giống như nước mắt không bao giờ cạn.

Lục Xán Nhiên đứng yên mười giây, tiểu ác ma trong đầu đấm chết tiểu thiên sứ.

Miễn là liên quan đến Lương Nguyên Tranh, cô không thể làm một người tốt.

Nấm nhỏ âm thầm dựng tai lên nghe trộm.

“Thật ra không cần trả lời ngay đâu.” Giọng nữ nói: “Em biết anh đang do dự vì điều gì, chắc chắn sẽ có người bàn tán, nhưng em không có ý gì khác, chỉ là muốn giúp anh thôi.”

“Anh biết, cảm ơn em.” Lương Nguyên Tranh nói: “Anh ghi nhận rồi.”

Lặng im rất lâu.

Cô gái nói: “Cho dù anh từ chối lời tỏ tình của em thì cũng không sao. Em sẽ không vì vậy mà làm khó anh. Chuyện ba em nói, em cũng sẽ giải thích rõ. Đây là một cơ hội rất quan trọng. Anh thật sự muốn từ bỏ sao? Em không quan tâm người ta nói gì đâu.”

Tỏ tình?

Lục Xán Nhiên bắt đầu hối hận vì đã nghe lén.

Cô bước đi thật khẽ, chuyện liên quan đến tình cảm sâu kín như vậy, mà mình còn ở lại nghe thì đúng là tội lỗi tày trời.

“Xin lỗi, anh quan tâm.” Giọng của Lương Nguyên Tranh vững vàng: “Anh không muốn người anh thích phải buồn vì chuyện này.”

Nấm hương nhỏ trượt chân ngã lặng lẽ.

Người anh thích???

“Cô gái mà anh từng nhắc trước đây?” Giọng nữ thở dài: “Đã hai năm rồi, anh vẫn chưa buông được sao?”

Lục Xán Nhiên lặng lẽ héo rũ.

Hai năm.

Còn cô và Lương Nguyên Tranh mới chỉ trao đổi liên lạc được, hai ngày.

Đáng ghét thật!

Sớm biết vậy hai năm trước mình đã chủ động rồi, hu hu hu!