Hai người che ô đi trong cơn mưa ẩm ướt, nói chuyện lại vô cùng khô khan.
Lục Xán Nhiên nói:
“Em có đến thăm cô giáo dạy Toán năm ngoái, cô vẫn hay nhắc đến anh, nói anh thi đại học môn Toán được 148 điểm, giỏi lắm.”
“Lần cuối anh gặp cô là khi quay lại trường làm buổi tuyên truyền.” Lương Nguyên Tranh nói: “Cô cũng nhắc đến em, bảo có một bạn nữ có cùng số báo danh với anh, cũng là người đứng đầu môn Toán trong lớp.”
Lục Xán Nhiên cố gắng không cười quá lố, giả vờ thản nhiên:
“Vậy à? Anh cũng có số báo danh 0101 sao?”
Lương Nguyên Tranh nhìn cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ, trả lời một cách thoải mái tự nhiên:
“Ừ, không ngờ em cũng là 0101.”
“Trùng hợp ghê.”
“Ừ, trùng hợp thật.”
Lục Xán Nhiên cảm thấy chủ đề này không thể tiếp tục nữa nghe kiểu gì cũng giống như hai người đang cố gắng dò mật khẩu QQ của nhau. Cô sợ lát nữa người kia hỏi “Người mà bạn ngưỡng mộ nhất là ai?”, “Tên bố mẹ là gì?” Thì thật sự có thể hack luôn QQ của Lương Nguyên Tranh mất.
Đúng lúc đó, Giang Tư đi trong mưa đến, kịp thời cắt đứt âm mưu "hack nick" của cô. Anh mang theo chiếc ô đen mới, trước khi rời đi còn dặn:
“Em gọi điện cho Chu Hoa Hinh đi nhé. Con bé lo cho em lắm, không thì tối nay chắc nó mất ngủ mất.”
Lục Xán Nhiên lại nghĩ, người mất ngủ chắc còn có người khác nữa.
Cô ngẩng đầu, nhìn đạn mạc phía trên đầu Giang Tư:
“Chu Hoa Hinh.”
Chu Hoa Hinh và Giang Tư không hẳn là con cái của gia đình tái hôn, theo như Lục Xán Nhiên biết thì mẹ Chu và bố Giang chỉ kết hôn được hai năm, tuy không làm vợ chồng nữa nhưng vẫn là bạn bè tốt, bố Giang đi công tác ở Canada suốt 5 năm, Giang Tư vẫn sống trong nhà Chu Hoa Hinh.
Lục Xán Nhiên cũng biết, Chu Hoa Hinh không ưa gì Giang Tư, thường xuyên phàn nàn rằng anh lúc nào cũng đóng vai trò con ngoan trò giỏi trước mặt mẹ cô, lại còn xung phong làm việc nhà, khiến cô càng bị so sánh, càng thêm lười biếng.
“Lục Xán Nhiên?”
Cô giật mình tỉnh lại, thấy Lương Nguyên Tranh đã mở ô ra, áy náy nói:
“Xin lỗi, chỉ có một chiếc ô, có thể phải làm phiền em chen chúc một chút.”
“Không sao ạ.” Lục Xán Nhiên mừng như bắt được vàng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Cảm ơn anh.”
Lương Nguyên Tranh nghiêng ô về phía cô – đó là phép lịch sự khi che ô cho người khác. Nhưng Lục Xán Nhiên lại không muốn để anh bị mưa tạt ướt, cũng không dám tùy tiện rút ngắn khoảng cách, bèn lén lút nhích chân về phía anh, lặng lẽ tiến lại gần.
Lương Nguyên Tranh không tránh ra!
Yes!
Liếc trộm.
Lương Nguyên Tranh không lộ vẻ khó chịu! Mà thật ra bình thường anh cũng chẳng có biểu cảm gì.
Yes!
Lục Xán Nhiên suýt nữa muốn nhảy cẫng lên rồi.
Tất cả những từ ngữ hoa mỹ mà các thi sĩ dùng để miêu tả tình yêu, đều không thể bằng khoảnh khắc tim đập rộn ràng này của cô.
Gió xiên quật nước mưa tạt vào mặt, hai người giẫm lên những vũng nước đọng trên đường, tránh né mấy viên gạch trơn như muốn phun nước bất cứ lúc nào, cứ vậy mà lặng lẽ bước đi. Lục Xán Nhiên thầm mong con đường này, không có điểm kết thúc.
Có lẽ vì khoảng cách khi che chung một chiếc ô quá gần, nên Lương Nguyên Tranh trở nên trầm lặng hẳn. Lục Xán Nhiên nghĩ mãi, cuối cùng cũng tìm được một chủ đề không dính đến câu hỏi bảo mật.
“Bạn em sắp sinh nhật rồi.” Cô kiếm cớ nói: “Em muốn tặng bạn ấy một chai nước hoa nam, anh đang dùng mùi gì thế? Thơm ghê.”
Lương Nguyên Tranh giơ tay áo lên, ngửi thử:
“Chắc là mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện.”
“Ể?”
“Muốn tặng bạn trai à? Anh tặng em một chai cũng được, nếu cậu ta thích mùi thuốc sát trùng.”
“Không không cần đâu ạ, cảm ơn anh, chắc là mũi em có vấn đề.”
Lục Xán Nhiên xấu hổ đến nỗi không biết mình đang nói gì nữa. Cô cảm thấy trên đời này không còn gì có thể khiến mình xấu hổ hơn.
Nhưng cô lại phát hiện mình đã xấu hổ quá sớm.
Vì khoảng cách gần quá mức, vì căng thẳng quá mức, cô bắt đầu đi nhịp chân cùng tay.
Cô cố gắng sửa lại dáng đi, nhưng kết quả là biến thành một cái xác sống cứng đơ, đi tay chân cùng bên như zombie nhỏ.
Lục Xán Nhiên thầm cầu trời Lương Nguyên Tranh đừng thấy, rồi lén liếc mắt, thấy anh cũng đang giơ tay lên ngửi lại, như đang kiểm tra xem thật sự có mùi gì không.
Cô cũng vội vàng ngửi ngửi.
Hôm nay cô không đổ mồ hôi, chắc cũng không đến nỗi đâu nhỉ?
Tiếc quá, sớm biết thì đã xịt nước hoa rồi.
Giờ thì đúng là một “tiểu xác sống có mùi kỳ lạ”.
Đúng lúc này, chuông điện thoại réo vang giải cứu Lục Xán Nhiên, Lương Nguyên Tranh lại phải quay về làm việc.
Ở phố thương mại A Đại có một vụ xô xát, một người lao vào đánh nhau, lật cả xe bán bánh kếp. Vài sinh viên đứng gần đó bị thương, tất cả được đưa đến cấp cứu.
Người đến đo nhiệt độ cho Lục Xán Nhiên đổi thành cô y tá ban chiều.
Lục Xán Nhiên lấy một bịch hạt dưa trần bì ra “hối lộ” cô ta, hỏi dò tin tức về con gái của bác sĩ trưởng, Tiết Ninh Nguyện.
Cô y tá đầu đầy đạn mạc kiểu “ăn dưa ăn dưa ngồi hóng drama hóng drama hí hí hí”, hào hứng kể lể:
Tiết Ninh Nguyện là con gái của bác sĩ Tiết – người đang hướng dẫn trực tiếp cho Lương Nguyên Tranh, bản thân cô ta cũng học ở A Đại, là bạn học đại học với anh, cũng thực tập tại bệnh viện. Nhưng không như Lương Nguyên Tranh không có chỗ dựa, cô ta không cần vất vả như anh, thời gian có mặt ở bệnh viện cũng ít hơn hẳn.
Lương Nguyên Tranh thì thật sự rất chăm chỉ, làm đủ các công việc của bác sĩ nội trú: hỏi bệnh sử, kê đơn thuốc, ký tên, viết bệnh án, chuẩn bị dụng cụ cho phẫu thuật… Đặc biệt là ca đêm, anh thường trực đêm lâu hơn ai hết, không bao giờ phàn nàn. Có mấy lần bệnh nhân bị thương cần khâu, chính tay anh làm. Cô y tá từng giúp tháo chỉ cho một ca như vậy, ấn tượng cực sâu, khen anh khâu vừa tỉ mỉ vừa đẹp, không để lại sẹo.
Anh nổi tiếng là người nhẫn nại, tính tình tốt, không bao giờ than vãn, ai trong viện cũng quý.
Ngay cả bác sĩ Tiết – nổi tiếng nóng tính, hay mắng khóc bao nhiêu thực tập sinh, cũng phải khen anh hết lời.
Lục Xán Nhiên nghe mà hãnh diện: Người mình thích, đúng là giỏi thật.
Cô bắt đầu học cách không để ý đến những dòng chữ cứ bay lên mỗi khi ai đó nói chuyện, năng lực này không hoàn toàn vô dụng.
Vì giờ cô còn có thể thấy những lời thật lòng mà người khác không nói ra.
Ví dụ như dòng chữ trên đầu y tá:
“Tiết Ninh Nguyện đang theo đuổi Lương Nguyên Tranh.”
Lục Xán Nhiên muốn “gian lận” trong tình yêu này.
Cô muốn được ở bên Lương Nguyên Tranh.
Vậy thì, nếu không thể nhìn thấy trái tim của anh, sao không thử tiếp cận từ những người xung quanh anh?
Chủ động tìm hiểu sở thích của anh? Cô thậm chí không cần sợ bị nói dối, vì cô thấy được suy nghĩ thật sự.
Bạn của Lương Nguyên Tranh, Lục Xán Nhiên nghĩ mãi vẫn không biết anh thân với ai.
Trừ Giang Tư ra, vì trong đầu anh ấy chỉ toàn “Chu Hoa Hinh”.
Thế giới của Lương Nguyên Tranh với cô vẫn còn quá ít điểm giao nhau.
Nhưng mà.
Đúng rồi!
Cô chợt nhớ tới một người, Trần Vạn Lý.
Lương Nguyên Tranh từng nói, hồi cấp ba hai người hay chơi bóng rổ cùng nhau, có thể họ còn thân thiết hơn thế?
Mang theo chút hy vọng, Lục Xán Nhiên gọi điện cho Trần Vạn Lý.
Hai người là bạn nối khố từ bé, chơi với nhau từ hồi còn mặc quần hở đáy.
“Alô, Nhiên Nhiên à, là đại ca đây!” Trần Vạn Lý cười hề hề, ngồi ngả ngớn: “Hả? Cưng nhập viện à? Sao vậy? Ngộ độc thực phẩm? Ờ, không nặng là tốt rồi. Hả? Gọi cho anh tâm sự à? Giờ này. Haha, cuối cùng cũng nhớ tới ông anh tốt của cưng rồi hả?”
Cậu ngồi thẳng dậy:
“Bệnh viện trực thuộc à? Ủa hay quá ta, cưng đoán xem giờ anh đang ở đâu? Cũng ở bệnh viện này luôn đó! Cưng ở phòng nào? Anh qua!”
Vừa nói xong, Trần Vạn Lý định đứng dậy, ai ngờ miếng bông tẩm oxy già đè đúng vết thương, đau đến mức suýt kêu toáng lên, nhưng vì sĩ diện nên ráng nén lại, vừa nhăn mặt vừa tiếp tục trò chuyện. Cúp máy rồi mới thở dốc vài cái, nhìn bác sĩ đang băng bó mà mặt mũi méo xệch.
Chỉ lỡ làm vỡ cái cốc của người ta thôi mà? Có cần phải đối xử vậy không? Có phải cướp vợ người ta đâu, sao lạnh lùng như muốn chém cậu ra từng khúc?
Khoác áo blouse trắng, mặt lạnh như tiền, như kẻ sát nhân biếи ŧɦái. Dù chỉ là băng bó vết thương cũng thấy như đang mổ xẻ xác người, rồi còn tạt thêm cả thùng thuốc sát trùng lên đó.
“Cảm ơn.” Trần Vạn Lý nói: “Bác sĩ Lương.”
Lương Nguyên Tranh không đáp, ném bông thấm máu vào thùng rác.
Bên cạnh là cái cốc bị vỡ, cốc cà phê kiểu dáng đẹp, thân tròn có hình nấm và trái tim nhỏ xinh xinh, nắp còn đính hình nấm, kèm cả thìa nhỏ hình nấm.
Giờ, trái tim đỏ ấy đã vỡ thành nhiều mảnh.
Xử lý xong bốn sinh viên bị thương, Lương Nguyên Tranh lại bận viết bệnh án, làm báo cáo.
Cuối cùng cũng có chút thời gian nghỉ, anh mở điện thoại lên, định nghe bài cô hát để thư giãn. Trên trang chủ QQ Âm Nhạc, đề xuất đầu tiên là bản song ca của Lục Xán Nhiên và Trần Vạn Lý – bài “Bạn Bè”.
Anh nhấn vào, định chọn “không thích”.
Hệ thống hiện ra bảng chọn:
“Lý do không thích nội dung này”
Không thích bài hát: “Bạn Bè”
Không thích ca sĩ: Lục Xán Nhiên & Trần Vạn Lý
Lương Nguyên Tranh nhìn một lúc, rồi hủy bỏ lựa chọn không thích.
Anh đóng trang, thoát khỏi QQ Âm Nhạc.
WeChat có một tin nhắn thoại từ bà ngoại anh.
Người già mắt kém, mò mẫm gửi:
“Nguyên Tranh à, em con bảo muốn mua sách luyện thi, bảo bạn trong lớp ai cũng có, nguyên bộ mấy trăm nghìn, có nên mua không con?”
Lương Nguyên Tranh chuyển ngay ba triệu, nhưng tài khoản báo không đủ tiền, anh phải dùng thẻ khác để thanh toán.
“Cứ mua đi bà ạ, cái gì liên quan đến học hành là phải mua, sau này bạn bè nó có gì, bà cũng mua cho nó. Con có tiền phụ thêm.”
Anh mặc chiếc sơ mi sờn tay, cười, gọi lại cho bà ngoại:
“Bà đừng lo, con bên này ổn lắm, công việc cũng không mệt đâu.”