Chương 9

Nói trắng ra là lúc này tám chín phần mười Tạ Diễm đã thành kẻ biếи ŧɦái rồi. Nghĩ đến đây, Lâm Miểu không kìm được rùng mình một cái.

Nếu xét về tuổi tác thì tất nhiên Lâm Miểu có thể áp đảo cả hai người kia rồi. Nhưng cậu lại biết rất rõ, bàn về việc từng trải và thủ đoạn thì bọn họ chỉ cần tuỳ ý làm rơi một sợi tóc cũng đã trâu bò gấp nghìn lần cậu.

Trước mặt những kẻ như vậy mà còn toan tính mưu mô chẳng khác nào tự tìm đường chết, chi bằng khóc lóc sướt mướt giàn giụa, mở miệng kêu một tiếng ông nội tha mạng còn thực tế hơn.

Lâm Miểu tăng tốc độ quạt mạnh hơn, nhưng cái nóng oi ả, khó chịu như thiêu đốt vẫn không tài nào xua đi được. Khó khăn mãi mới mơ màng chợp mắt một lát, bên ngoài lại vang lên những tiếng bước chân nhỏ vụn, tiếp đó là tiếng người đứng ở sau cửa nhỏ giọng hỏi: “Có ai ở trong không?”

Lâm Miểu khẽ ngáy một tiếng, còn Bích Như thì nhanh chân đi ra mở cửa: “Có chuyện gì vậy?”

Người đến là đại nha đầu Dư Văn – người hầu thân cận của Tạ Diễm. Nàng có làn da trắng nõn, dáng người cao gầy, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt: “Không biết lúc này Lâm công tử có rảnh không? Vương phi có chuyện muốn phiền công tử sang một chuyến.”

Nghe nhắc đến Tạ Diễm, Bích Như lập tức hạ tay xuống, đưa ra sau lưng lặng lẽ nắm chặt lấy làn váy của mình, sau đó cô bé quay lại nhìn Lâm Miểu một cái rồi mới gật đầu: “Xin tỷ tỷ chờ một lát.”

Dư Văn mỉm cười, khẽ cúi đầu. Ánh mắt nàng nhìn vào bên trong, rơi trên chiếc bàn tròn nhỏ đặt giữa phòng. Chỉ thấy ngoài mấy tách trà và vài món bánh trái đơn giản, ngoài ra chẳng thấy món linh tinh nào khác. Dư Văn ghi nhớ trong đầu rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Lâm Miểu vốn dĩ ngủ cũng không sâu, lúc này bị tiếng nói chuyện của các nàng làm cho tỉnh hẳn. Trong lòng cậu như có một trận mưa to gió lớn quét qua, dấy lên nỗi hoảng loạn mơ hồ. Cậu trở mình ngồi dậy, trong đầu nhanh chóng lóe qua đủ loại khả năng, nhưng lại không sao đoán được rốt cuộc Tạ Diễm tìm mình lúc này là vì chuyện gì.

Bích Như nhanh chân bước đến trước giường, khom lưng nhặt đôi giày của Lâm Miểu lên giúp cậu xỏ vào. Lâm Miểu cũng vội vã đứng dậy, ngay cả mồ hôi trên trán thấm ướt tóc mai cũng chẳng buồn lau, không dám chậm trễ lấy một khắc.

Dù sao với tình cảnh hiện tại của cậu mà nói thì e rằng chỉ đến muộn một chút thôi cũng rất có thể sẽ bị chém cho một đao cũng không chừng.

Dư Văn hơi cúi đầu, chợt nghe bên tai vang lên những tiếng bước chân lẫn lộn dồn dập, sau đó thấy được một đôi giày nam xuất hiện trong tầm mắt. Nàng ngước mắt nhìn lên, vừa đúng lúc trông thấy Lâm Miểu đang hoảng loạn vội vàng xách đai lưng của mình bước ra. Đôi mắt đào hoa cùng con ngươi long lanh ánh nước của cậu toát ra nét đáng thương, mong manh dễ mến. Đừng nói là đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng hiếm ai có được vẻ quyến rũ như thế, khó trách Tấn Vương lại để mắt đến cậu.

Dư Văn mỉm cười lịch sự với Lâm Miểu, khách sáo nói: “Làm phiền công tử nghỉ ngơi rồi, mời công tử theo ta đến Thanh Thu Viện một chuyến.”

Lâm Miểu lấy hết can đảm hỏi dò: “Không biết Vương phi tìm ta có chuyện gì?”

Dư Văn chỉ cười mà không tiết lộ gì, đáp: “Công tử đi rồi sẽ biết.”

Lâm Miểu thầm nghĩ trong đầu: "Đi rồi thì kiểu gì chả biết, tui chỉ sợ mình một đi không trở lại thôi."

Bích Như có ý muốn đi theo nhưng Lâm Miểu không cho phép.