Trong một viện nhỏ cách sân của Lâm Miểu không xa, Trương di nương đang ngồi bên cửa sổ thêu hoa. Bên cạnh nàng là một tiểu nha đầu đang báo cáo lại những thứ vừa đưa cho Bích Như.
Nghe xong, động tác của Trương di nương thoáng khựng lại, nàng khẽ thở dài: “Chút đồ này cũng chẳng đủ dùng được mấy ngày…”
Chỉ là viện của nàng cũng thật sự có hạn, không thể cho thêm họ nhiều hơn nữa.
Tiểu nha đầu tên Xuân Đào mím môi, khẽ thì thầm: “Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến chúng ta.”
Trương di nương đứng dậy đặt kim chỉ sang một bên, quay lại mỉm cười với Xuân Đào: “Dù sao cũng là người trong phủ, ta cũng không thể cứ đứng nhìn như vậy.”
Lâm Miểu tuy hơi ngang ngạnh ương bướng, nhưng trong mắt Trương di nương cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Xuân Đào thấy nàng đứng lên thì hơi thắc mắc, vội xách váy bước theo: “Di nương định đi đâu vậy?”
“Tiền tiêu hàng tháng chưa phát đến đó chắc không phải là ý của Vương phi. Ta giúp đỡ đi hỏi một câu xem sao.”
Xuân Đào cảm thấy chủ nhân của mình không nên vì một yêu tinh nam mà làm mất lòng người khác, nhưng cuối cùng cũng không thể làm gì khác ngoài dậm chân một cái rồi đi theo sau.
Trong khi đó, Lâm Miểu đang ở trong phòng hoàn toàn không hay biết chuyện gì, tự dưng giật mình hắt hơi một cái thật mạnh.
Lâm Miểu được ăn một bữa no nê rồi thảnh thơi nằm trên chiếc giường mềm của mình, tay phe phẩy quạt.
Khu nhà nhỏ này vốn vắng người qua lại, chẳng mấy ai để tâm đến họ, nhưng mặt trời thì chưa bao giờ quên ghé thăm. Vừa đến giữa trưa, ánh nắng bên ngoài càng trở nên gay gắt, oi bức nóng nực khiến người ta khó chịu vô cùng. Tiền tiêu hàng tháng không có, những thứ như đá lạnh để giải nhiệt theo thường lệ cũng chẳng ai mang đến.
Bích Như đứng bên tủ quần áo sắp xếp hành lý cho hai người. Nghe công tử nói muốn rời khỏi đây khiến cô cực kỳ vui sướиɠ, nỗi bất an và sợ hãi đè nặng bấy lâu trong lòng cũng vơi đi không ít.
Lâm Miểu lại nhắm mắt suy nghĩ về Trần Ninh và Tạ Diễm. Năm ngoái từng xảy ra loạn lạc nơi biên giới, hiện giờ Trần Ninh còn đang bận đi kiểm tra vùng đất phong*, tạm thời không có mặt trong phủ. Còn Tạ Diễm thực chất không chỉ quản lý chuyện trong phủ, mà bên ngoài cũng làm ăn kinh doanh không ít, nắm trong tay huyết mạch kinh tế trọng yếu của cả vùng đất phong này. Dù Trần Ninh và hắn chưa hòa hợp với nhau lắm, nhưng y cũng tin tưởng vào tài năng của Tạ Diễm, quan hệ của hai người càng giống như quân và thần hơn.
(Vùng đất phong: là phần đất được vua hoặc triều đình ban cho một quý tộc, công thần, hoặc tướng lĩnh để quản lý, cai trị, và thu lợi.)
Theo nguyên tác, Trần Ninh cũng dựa vào Tạ Diễm để kiếm tiền, từ đó mở rộng và củng cố quân lực ngày càng lớn mạnh, rồi mới có cơ hội khởi binh tạo phản lại chính hoàng huynh của mình, tiến hành cải tổ đất nước. Còn Tạ Diễm, với thân phận là con thứ của phủ Tống quốc công khi ấy bị đẩy vào vòng xoáy chính trị, cuối cùng khi trở về kinh thành hắn đã tiêu diệt toàn bộ Tạ gia.
Lâm Miểu chưa từng đọc tiểu thuyết gốc, cũng không biết Tạ Diễm ở phủ Quốc Công từng chịu đối xử như thế nào. Nhưng nghĩ kỹ lại cũng có thể đoán được, một đứa trẻ sáu, bảy tuổi mới bị đưa từ bên ngoài về, tự dưng phải tiếp nhận thân phận là con vợ lẽ, chắc hẳn sẽ thấy rất mờ mịt và lúng túng. Nếu lúc đó lại có thêm ngoại lực thúc đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa, thì trong cuộc tranh đấu khốc liệt của gia tộc lớn như vậy, việc tâm lý Tạ Diễm trở nên vặn vẹo là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý.