Với số bạc ít ỏi còn lại này, cho dù cậu có thể toàn mạng rời khỏi phủ Tấn vương thì chưa kịp tìm được chỗ nương thân đã phải chết đói giữa đường rồi.
Thế cho nên bây giờ ngay cả tiền vốn để bỏ trốn cậu cũng không có.
Lâm Miểu ngửa đầu uống một cốc nước, nghĩ đến việc bản thân còn phải tiếp tục ngốc ở cái ổ sói này thêm một thời gian nữa mà cả người nổi hết da gà lên.
Bích Như ra ngoài một chuyến nhưng rất nhanh đã quay về. Trên tay cô mang theo hai cân gạo, hai cân bột cùng một miếng thịt, ngoài ra còn có thêm một bát đậu phụ.
Chuyện lo lắng thì để sau, trước tiên phải ăn cho no bụng đã. Lâm Miểu đặt cốc nước xuống, nhận lấy đồ từ tay Bích Như, cậu quyết định trước hết phải có một bữa cơm ra hồn.
Bích Như thấy cậu cũng đi vào trong bếp thì vội đẩy cậu ra ngoài: “Công tử, ngài cứ vào phòng nghỉ ngơi đi, muốn ăn gì thì để ta làm cho.”
Lâm Miểu không để ý đến sự phản đối của cô bé, sai Bích Như đi nhào bột làm vỏ, còn mình thì xắn cao tay áo, đặt mấy lạng thịt lên thớt gỗ rồi cầm dao giơ tay chặt thịt thành từng miếng nhỏ, lanh lẹ băm thịt để làm nhân bánh.
Bích Như vừa nhào bột vừa tò mò hỏi: “Công tử định làm món gì vậy?”
Lâm Miểu phấn chấn bừng bừng đáp: “Ăn sủi cảo.”
Hành lá, đậu phụ, thêm ít thịt, làm ra nhân sủi cảo thơm nức vô cùng.
Trước kia Lâm Miểu đi công tác xa ở ngoài tỉnh, buổi tối về phòng trọ thường tự nấu chút gì đó để ăn. Thỉnh thoảng cuối tuần cậu còn mời mấy đồng nghiệp nam độc thân đến nhà ăn uống, tất cả đều do chính tay cậu vào bếp.
Chỉ sau hai, ba năm, nhờ một ứng dụng dạy nấu ăn và tinh thần nghiêm túc học hỏi của bản thân, tay nghề nấu nướng của cậu đã đạt đến mức đem ra khoe cũng không hề xấu hổ.
Đối với việc Lâm Miểu tự mình vào bếp, Bích Như tuy không mấy tán thành nhưng cũng chẳng lấy làm lạ. Trước khi công tử rơi xuống nước, thỉnh thoảng cậu vẫn hay vào bếp nói là muốn tự tay nấu một bữa cơm cho Tấn vương.
Kết quả, vì món ăn quá khó nuốt nên chưa từng được mang ra lần nào.
Xưa nay Bích Như vẫn luôn nghe lời công tử, cậu nói gì thì cô làm nấy. Lúc này, ngoài việc âm thầm quyết định dù công tử có nấu ra món gì khó ăn đến mấy cô cũng sẽ cố nuốt cho bằng hết, cô cũng không ngăn cản Lâm Miểu nữa.
Hành lá được thái nhỏ, trộn cùng nhân thịt băm và đậu phụ. Miếng đậu phụ đầy nước nhưng khá ít tào phớ, quyện với thịt và hành, tạo nên màu trắng, xanh, hồng xen lẫn, trông rất bắt mắt.
Khi bột đã nhào xong, Lâm Miểu rửa sạch tay rồi tự mình nặn bột thành từng nắm nhỏ. Tuy Bích Như còn nhỏ tuổi nhưng tay nghề cán bột lại thành thạo vô cùng, dưới đôi tay khéo léo của cô, những lớp vỏ sủi cảo mỏng bên ngoài và hơi dày ở giữa nhanh chóng được ra đời.
Lâm Miểu đứng bên cạnh cho nhân vào từng lớp vỏ, chỉ cần nắn một cái là thành một chiếc sủi cảo căng tròn núng nính, xếp ngay ngắn trên thớt gỗ trông vô cùng đáng yêu.
Đợi đến khi nước sôi, những chiếc sủi cảo được thả vào nồi trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước, chủ tớ hai người nhìn nhau một thoáng rồi cùng bật cười.
Nghĩ thông rồi!
Lâm Miểu bưng bát sủi cảo, vừa ăn từng miếng lớn vừa quyết định: chờ khi bồi dưỡng sức khỏe tinh thần khá hơn, cậu sẽ tìm cách cáo biệt Tạ Diễm và mọi người, sau đó rời phủ rồi bán chiếc ngọc bội kia đi. Dù sống bên ngoài có nghèo khổ khốn khó vẫn tốt hơn sống giàu sang mà chết sớm ở đây.
Mà trước mắt, việc cậu cần làm nhất chính là nỗ lực giảm sự tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất.