Lâm Miểu vừa há miệng định nói gì, Bích Như đã không kìm được lòng, lấy khăn tay ra khóc nức nở.
Cô vốn còn nhỏ tuổi, khuôn mặt vẫn còn giữ nguyên nét trẻ con non nớt, đột nhiên khóc nức nở khiến khuôn mặt tèm lem dính đầy nước mắt, và cũng khiến một người vốn chẳng biết dỗ dành như Lâm Miểu sợ hết hồn. Cậu vội vàng bật dậy khỏi giường, cố nhịn cơn choáng váng rồi hỏi Bích Như: “Sao lại khóc? Không phải ngươi đi lấy thuốc sao?”
Vừa nhắc đến chuyện lấy thuốc, Bích Như lại càng khóc thương tâm hơn.
Cô bước nhanh đến bên giường Lâm Miểu, vừa lau nước mắt vừa thút thít nói: “Không… không lấy được. Bọn họ vừa nghe nói chúng ta ở đây muốn thì lập tức nói không còn thuốc, rõ ràng là cố ý bắt nạt chúng ta mà.”
Lâm Miểu cũng không bất ngờ với kết quả này. Bọn họ ở trong vương phủ vốn không có chỗ dựa, nguyên chủ trước kia lại rất hống hách kiêu ngạo, nên giờ bị bắt nạt một chút cũng chẳng có gì lạ.
Cậu vỗ nhẹ vai Bích Như, an ủi cô bé: “Đừng khóc nữa, ta không cần uống thuốc đâu. Ngủ thêm vài ngày là khỏi thôi.”
Bắt nạt thì cứ bắt nạt đi, dù sao cậu vốn chẳng định ở lại chỗ này lâu, vậy nên cũng chẳng đáng để tức giận làm gì.
Bích Như vốn ngoan ngoãn, nghe vậy tuy trong lòng vẫn còn tủi thân ấm ức nhưng cũng gật đầu. Cô lại hỏi: “Công tử đã ăn gì chưa? Ta đi nấu chút cháo cho ngài nhé?”
Lâm Miểu vừa uống xong một bát cháo nhưng hoàn toàn chẳng đủ no. Giờ nghe Bích Như hỏi, cậu càng cảm thấy bụng mình rỗng tuếch: “Không cần cháo đâu, có món gì thì tùy tiện xào lên chút, thêm cho ta một bát cơm khô là được rồi."
Húp cháo thì no nỗi gì chứ! Lâm Miểu nghi ngờ có khi nguyên chủ yếu ớt như vậy là do uống cháo thay cơm quá nhiều ấy.
Ai ngờ cậu vừa nói vậy, sắc mặt Bích Như lại lộ vẻ khó xử.
“Sao vậy?” Lâm Miểu hỏi cô.
Bích Như ngập ngừng, muốn nói rồi lại thôi: “Tháng này chúng ta vẫn chưa nhận được tiền tiêu hàng tháng, trong bếp cũng chẳng còn dư bao nhiêu gạo, còn những thứ khác thì…”
Thấy cô ấp úng không nói nên lời, Lâm Miểu dứt khoát bước luôn xuống giường, đi thẳng đến nhà bếp cùng Bích Như để xem thử. Kết quả phát hiện lời Bích Như nói không còn bao nhiêu gạo quả thật không sai. Trong hũ gạo, phần gạo còn lại chỉ khoảng một nắm tay của cậu, nấu cháo có khi còn chẳng đủ cho cả hai chủ tớ cùng ăn.
Ngoài ra, trên mặt đất chỉ có thêm một bó hành.
Chữ thảm cũng chẳng đủ diễn tả tình cảnh lúc này.
Tiền tiêu hàng tháng chắc chắn do Tạ Diễm quản lý. Thế nhưng Lâm Miểu không cho rằng Tạ Diễm sẽ dùng thủ đoạn cắt xén chút tiền này để đối phó với mình. Dù sao, lòng dạ của người ta còn tàn nhẫn đến mức có thể lăng trì phanh thây người khác, đâu phải loại người bình thường tính toán chi li mấy chuyện vụn vặt này.
Lâm Miểu nghĩ ngợi một chút rồi nói với Bích Như: “Ngươi đi tìm Trương di nương, mượn chút lương thực của nàng để cầm cự hai ngày.”
Dù sao, trong phủ này ngoài Trương di nương còn có chút đồng tình với mình, những người khác Lâm Miểu chẳng dám nhờ vả. Nhỡ đâu lại động vào dây thần kinh nhạy cảm của mấy vị đại gia kia, cậu có khi lại bị bẻ răng rắc ra từng mảnh cũng nên.
Bích Như vừa đi, Lâm Miểu trở lại phòng thì lại nhớ ra một chuyện lúng túng khác. Cậu vội vàng lục tung hành lý mang theo, nhưng lật cả đáy túi lên tận trời rồi mà cũng chỉ lăn ra được một miếng ngọc bội và vài đồng bạc vụn.