Tạ Diễm năm nay hai mươi mốt tuổi, nghe đồn năm sáu, bảy tuổi mới được tìm thấy và đưa về phủ Quốc công. Vốn dĩ Tống Quốc công không có con trai nên nhận hắn về nuôi như con trưởng. Không ngờ chỉ ba năm sau khi Tạ Diễm trở lại phủ Quốc công, Tống Quốc công lại liên tiếp có thêm hai người con trai ruột. Từ đó, Tạ Diễm dần bị gạt sang một bên, để rồi khi Hoàng đế tứ hôn mới bị lôi ra làm vật hy sinh.
Những chuyện thế này trong dân gian đã sớm đồn đại khắp nơi, vậy nên trong ký ức của Lâm Miểu cũng có lưu lại.
Năm ngoái... Lâm Miểu giơ ngón tay tính toán một lúc, vậy đến nay hẳn cũng đã khoảng nửa năm. Tạ Diễm và Trần Ninh vẫn chưa bồi dưỡng được tình cảm gì, bây giờ còn đang ở hai sân viện khác nhau.
Thế nên ít nhất Tạ Diễm cũng không đến nỗi vì ghen tuông mà muốn dùng dao cắt thịt của cậu ngay lúc này.
Lâm Miểu cúi đầu nhìn cổ tay mình, không khỏi đưa tay sờ thử, cũng chẳng hiểu sao một tên đàn ông lớn tướng như nguyên chủ lại được nuôi dưỡng đến mức da trắng như sữa, thịt thà mềm mại đến thế.
Lâm Miểu nghĩ đi nghĩ lại thì thấy cũng có lý, nếu không phải được nuôi quá tốt như vậy, sao có thể chỉ vì bị đẩy xuống bể nước, uống vài ngụm nước mà suýt mất mạng cơ chứ. May mà giờ cậu không có vết thương ngoài da, chỉ là tinh thần hơi suy nhược chút, tu dưỡng bồi bổ một thời gian là sẽ khỏe lại thôi.
Lâm Miểu tính toán xong mọi việc tương lai về sau, biết rằng ở chỗ này càng lâu càng nguy hiểm, nên tất nhiên cậu phải nhanh chóng tìm cách rời đi mới được.
Đưa ra được quyết định xong, tâm trạng Lâm Miểu cũng vững vàng hơn hẳn. Cậu nằm xuống, nhắm mắt lại tính chợp mắt một chút.
Nếu như nhắm mắt lại rồi khi mở ra đã trở về với thế giới hiện đại quen thuộc của mình, đó dĩ nhiên là điều tốt nhất. Nhưng nếu vẫn còn ở nơi này, Lâm Miểu cũng chẳng biết phải làm sao. Điều duy nhất khiến cậu an lòng là lúc ở nhà cậu cũng chỉ mang lại phiền não cho cha mẹ. Cha mẹ cậu vẫn còn một người anh trai ưu tú, cả gia đình vẫn hạnh phúc sum vầy. Dù họ có buồn vì cậu thì cũng chỉ một chút thôi chứ không đến mức suy sụp không gượng dậy nổi.
Nghĩ đến đây, Lâm Miểu thấy hơi chua xót mà khẽ trở mình.
Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chim hót thánh thót. Ánh dương xuyên qua tán lá cổ thụ trong sân, rọi xuống mặt đất tạo thành những đốm sáng loang lổ lờ mờ.
Tiếng bước chân nhẹ nhưng vội vã từ xa truyền đến, càng lúc càng gần, từ ngoài cổng kéo dài đến bậc đá xanh trong sân. Một thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, đầu lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đỏ hoe, cầm váy của mình vội chạy băng qua sân. Đến khi đυ.ng phải tấm bình phong trước cửa lớn cô mới khựng lại, rồi cẩn thận giơ tay đẩy cửa ra.
Người đến chính là Bích Như, tiểu nha đầu hầu hạ bên cạnh Lâm Miểu.
Trong căn phòng nhỏ, ngoài một chiếc giường mềm, một chiếc giường tre và một chiếc bàn vuông thấp, đến cả tấm bình phong ngăn cách cũng chẳng có chỗ bày biện gì thêm. Bích Như liếc mắt một cái đã thấy Lâm Miểu vẫn nằm y nguyên tư thế như khi cô rời đi.
Công tử nhà cô từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa bao giờ phải chịu khổ sở thế này. Bích Như đau lòng thay cho Lâm Miểu, sống mũi cay cay, nước mắt rơi xuống nền đất từng giọt từng giọt, loang thành một bông hoa nhỏ màu sẫm trên nền nhà.
Lâm Miểu nghe thấy tiếng đẩy cửa thì xoay người mở mắt nhìn. Bây giờ cậu cũng đang đang chìm đắm trong nỗi nhớ nhà khôn nguôi, đôi mắt không khỏi đỏ bừng cả lên. Hai người bốn mắt nhìn nhau, người này trông còn đáng thương hơn người kia.