Chương 4

Ngoại trừ những chuyện đã xảy ra trong ký ức của nguyên chủ, Lâm Miểu hoàn toàn không biết gì thêm. Cậu chỉ có thể dựa vào mấy nội dung bóc phốt mà tối qua mình từng đọc để chắp nối lại, từ từ suy đoán ra tuyến thời gian tiếp theo.

Trong nguyên tác, sau khi được cứu sống, Lâm Miểu dưỡng thương chưa được bao lâu đã chạy đến chỗ Trần Ninh làm phiền gây náo loạn, khiến Trần Ninh cực kỳ khó chịu. Sau đó, cậu ta còn liên tục để lại ấn tượng xấu trong mắt Tạ Diễm. Cuối cùng, đang lúc nhóm nam chính vừa mới bắt đầu có thiện cảm với cậu ta, Lâm Miểu lại làm ra chuyện không biết nặng nhẹ phải trái, kết quả là bị Tạ Diễm gϊếŧ chết.

Điều duy nhất khiến Lâm Miểu cảm thấy được an ủi chút xíu là bây giờ nguyên chủ vẫn chưa đi tìm đường chết. Có lẽ đó là tin tốt duy nhất mà cậu biết được từ khi xuyên qua tới giờ.

Vì không được sủng ái, sân viện nơi Lâm Miểu ở rất nhỏ. Ngoài nha đầu đi theo mình từ trước, hầu như chẳng có thêm gia nhân nào, thậm chí lúc cậu bị thương cũng chẳng có đại phu nào đến xem. Bà tử bên người Trương di nương thì đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, còn vừa làm vừa càu nhàu, chẳng biết là bà ta được điều từ gian bếp nào đến đây.

(Bà tử: người hầu lớn tuổi trong nhà)

“Tỉnh lại là tốt rồi.” Trương di nương đỡ cậu ngồi dậy, dịu giọng nói: “Ta đã bảo Bích Như đi lấy thuốc, ngươi cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi thân thể khỏe lại rồi tính tiếp.”

Bích Như chính là nha đầu vẫn luôn đi theo Lâm Miểu, bình thường tính tình khá ngoan ngoãn.

Giọng nói êm ái của Trương di nương khiến Lâm Miểu nghe mà lòng tê dại, cậu theo bản năng khẽ gật đầu.

Thực ra lời Trương di nương nói không sai, sức khỏe chính là vốn liếng để tiếp tục sống. Lâm Miểu đương nhiên không định ở lại vương phủ quá lâu, cậu vẫn còn muốn giữ cái mạng nhỏ của mình. Thế nên nhất định phải tìm cách chuồn nhanh nhất mới được.

Trương di nương lại bưng một bát cháo từ bên cạnh lên, đưa cho Lâm Miểu tự tay cầm uống.

Lâm Miểu quả thật đã đói meo, cậu uống liền một mạch hai ngụm cháo, vừa uống vừa nghĩ: Trần Ninh thì không đáng ngại lắm, người cần để tâm thật sự là Tạ Diễm kia kìa. Mong là lúc này Tạ Diễm vẫn chưa biết đến nhân vật nhỏ bé như mình. Như thế thì cậu chắc chắn sẽ không làm phiền hai vị đại gia này, lẳng lặng xéo đi. Đến lúc thoát được khỏi vương phủ rồi thì tiếp tục tính kế sinh tồn, chắc cũng không khó lắm.

Có lẽ Tạ Diễm còn chẳng biết mình là ai? Lâm Miểu tự an ủi bản thân, thầm thấy may mắn cho chính mình.

Không ngờ Trương di nương lại lên tiếng khuyên nhủ cậu: “Ngươi nghĩ thoáng chút, lúc ta đến gặp Vương phi, người còn hỏi đến ngươi đấy.”

Hắn hỏi ta làm gì cơ???

Lâm Miểu hoảng đến mức một ngụm cháo nghẹn ngay trong cổ họng, hận không thể tát nguyên chủ một cái thật đau, cái tên chỉ biết gây chuyện này.

Tất nhiên, Trương di nương không nói rõ Tạ Diễm hỏi chuyện gì về Lâm Miểu và lý do vì sao. Thấy cậu đã tỉnh táo, chẳng bao lâu sau nàng cũng đứng dậy rời đi.

Lâm Miểu ngồi một mình trên giường, cố gắng lấy lại bình tĩnh, gom góp tất cả thông tin mà mình biết được từ trước đến giờ, sắp xếp tất cả thành một chuỗi rành mạch trong đầu.

Hiện tại, cậu đang ở đất Tấn - một vùng đất trù phú, đông đúc và giàu có. Tấn vương Trần Ninh tuy là em trai cùng mẹ với Hoàng đế nhưng khoảng cách tuổi tác lại rất lớn. Trần Ninh hiện chỉ lớn hơn Thái tử - cháu ruột của mình - đúng hai tuổi, tính cả tuổi mụ cũng mới hai mươi hai tuổi, đang ở độ trẻ trung và cường tráng nhất, vì thế Hoàng đế tự nhiên có phần kiêng kỵ với y. Thế nên khi Trần Ninh đến tuổi nhược quán, Hoàng đế lập tức phái y xuống vùng đất xa xôi phía nam cách xa kinh thành. Đến năm ngoái, Hoàng đế còn ban hôn Tạ Diễm - con trai của Tống quốc công cho Trần Ninh, xem như chặt đứt hoàn toàn khả năng quay về triều chính của Trần Ninh sau này.